Note:   Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Sweet Dream !

You are not connected. Please login or register

sosad12

avatar


Bố đéo!!!






Như đã hứa, hôm nay - ngày 3 tháng 4, topic Roll game đầu tiên được mở nhé





Có thể cách viết nhiều bạn đã không lại lẫm. Nhưng mình xin nhắc lại một số rule nhất định trong RR game
• Request tình huống hoặc Request thời gian phải có nhân vật chủ đích, hợp với tình huống của nhân vật bị req.
• Không viết tắt quá nhiều.
• Nên để font chữ bình thường, cỡ chữ rõ ràng, màu chữ dễ đọc để dễ quan sát và không làm hại thị lực của người đọc.
• Không khuyến khích trang trí bài viết. Nếu có thể, hãy đưa bài viết vào thẻ quote để nó trông được "mỹ quan" một chút.
• Dùng từ ngữ một cách chừng mực, không dùng từ lóng, từ ngữ tục quá nhiều. Nghiêm cấm chửi bậy, còn chửi thề thì hạn chế.
• Copy rõ nhân vật, địa điểm, thời gian + những số nhà và mã key mình đã phát cho các bạn

Chỉ vậy thôi !!!
Xin cảm ơn









Được sửa bởi Zeus ngày Thu Apr 04, 2013 9:42 pm; sửa lần 1.




Message reputation : 100% (3 votes)
sosad12

avatar


Bố đéo!!!
Mike Shinozuka | Cilcy Shinozuka
10.00 pm
Căn hộ số 403

- Con đã nói nhiều lần rồi, là con đã lớn, không phải ba cái loại con nít lúc nào cũng phải như thế nữa!!!

Hắn gầm lên rồi đóng cửa phòng thật mạnh, mặc kệ cho bà mẹ đang đứng ngơ ngác ngay trước cửa phòng hắn. Có lẽ chuyện cha hắn đã mất làm cho hắn cảm thấy gia trưởng hơn bất cứ lúc nào. hắn tự cho mình không cần đến sự quan tâm chăm sóc của bất cứ ai.

Thả mình thật mạnh xuống giường, mái tóc vàng bóng mượt giờ xù lên rối mù. Mắt hắn lim dim, hơi thở mạnh và gấp thoát ra từ miệng và mũi hắn. Mike rất tức giận khi thấy mẹ lúc nào như vậy, lúc nào cũng kè kè bên cạnh hắn. Câu chẳng thích chút nào.

- Đến khi nào anh mới rũ bỏ được cái kiểu lên giọng như thế khi về nhà đây?
Hắn vùng dậy. Là Cilcy.

- Sao em lại vào được đây? - Giọng hắn trầm xuống

Cô bé không nói gì, đúng ra là không muốn nói. Cilcy lẳng lặng ngồi xuống bên hắn, nhìn hắn hồi lâu.

- Dạo này trông anh gầy quá - Vừa nói cô vừa đưa tay lên mặt Mike.

- Khỏi - Hắn hất hàm gạt tay Cilcy ra....

Cô cười rồi cầm tay hắn ghé xuống.

- Anh chẳng khác ngày xưa tẹo nào cả.

- Thì sao?

- Anh chẳng bao giờ thấy rằng mẹ rất thương cho anh nên mẹ mới làm như vậy chứ? Sao anh lại cứ cáu gắt lên thế?

Mike thở dài, nhìn xuống nền nhà. Hắn biết. Hắn biết chứ. Nhưng hắn không muốn vì tình thương đó mà làm cho bà khổ. Bà khổ nhiều rồi.

- Ừ!

Hắn đáp gọn lỏn rồi đứng dậy tiến tới tủ quần áo.

- Bao giờ cô mới chịu ra để anh thay đồ đây?

Cilcy cứng đầu tự dí mình ngồi nguyên một chỗ. Cô nhìn Mike hồi lâu. Anh cô khác. Không. Anh cô vẫn vậy. Mike vẫn vậy. Chẳng bao giờ muốn làm người khác phải khổ vì mình. Nhất là lúc này, khi anh là trụ cột chính trong gia đình này.

7.30 am | Next Day
- Con đi làm đây!

Vừa nói hắn vừa với tay lấy chiếc áo vest đã được là phẳng phiu từ đêm qua. Vẫn là bà ấy. Bà ấy chuẩn bị tất cả mọi thứ cho Mike. Càng như thế, hắn càng cảm thấy ức chế. Nhưng hắn vẫn phải chịu để mẹ làm tất cả....Vì sao ư? Hắn ngoài xã hội là dù có ai đi chăng nữa, về nhà, hắn cũng chỉ là con trai của bà thôi mà.

- Con cũng đi học đây! - Cilcy hôn mẹ thật nhanh rồi chạy theo Mike.

- Hôm nay là BMW hay Porsche thế hả Chủ tịch?

Cô ghé đầu lên vai Mike hỏi khẽ.

- Đi bộ!

Hai từ lọn cỏn bật ra từ miệng hắn, cánh tay đưa lên đậy nhẹ đầu Cilcy ra.

- Đi bộ bằng BMW hả?

- Nhiều chuyện!

Vẫn là cái tính kiệm lời của Mike. Hắn luôn luôn chỉ phát ngôn ra vỏn vẹn hai từ. Đó là cách hắn kết thúc thật nhanh những cuộc đối thoại mà hắn cho là rất-tốn-thời-gian.

7.35 am | Bãi đỗ xe

Hắn ngồi vào chiếc BMW F30 đen lì lụi của bắn, vặn chìa khóa và ấn nút khởi động. Cilcy nhanh nhẹn nhảy tót lên ghế đầu, khoan khoái thả mình ra ghế.

- Không sai, đi bộ bằng BMW thật.

- Lắm chuyện !

Chiếc xe gầm lên, rồi bắt đầu chuyển bánh. Vẫn là thói quen của hắn. Hắn nhấn ga thật mạnh, chiếc xe lao đi như gió, hòa vào dòng xe tấp nập khu nội đô...



#3 @ 28077
• Số nhà: 403B - L3 SL
• Mã key: 483012



Được sửa bởi Zeus ngày Thu Apr 04, 2013 4:25 pm; sửa lần 1.




Message reputation : 100% (1 vote)
[P]rincess [A]ngel

avatar


I love the way you smile~
I love the way you smile~
Sorazono Michiyo | Tokinaga Koutarou
9.00 pm
Căn hộ số 403

"Cạch" - Tiếng cửa mở

- Anh về rồi, Michiyo...- Một chàng trai với mái tóc đen ướt sũng bước vào nhà

- Chào mừng anh trở về nhà, Kou. Mà hình như hôm nay anh về sớm hơn mọi khi? - Người con gái tên Michiyo đang ngồi trên bàn ăn cùng với những món ăn nóng hổi mới được chuẩn bị xong

- Ừ, hôm nay anh được mấy cô thư kí nhanh tay giải quyết xong mấy dự án, nên được về sớm thôi...- Koutarou nhún vai

- Ồ...Thôi anh đi tắm đi, người ướt sũng hết rồi kìa...- Michiyo nhìn chằm chằm vào người Koutarou

- Ừ, rồi, mà bố mẹ đâu? - Koutarou ngạc nhiên

- Bố mẹ đang trong chuyến đi công tác ở Mỹ, nên có lẽ 4 tháng nữa mới về...- Michiyo thở dài

- Vậy à? Thôi, anh đi tắm...- Koutarou ra khỏi phòng bếp

9.30 pm
- Itadakimasu!!! - Koutarou vui vẻ ăn những món ăn được bày trên bàn

- Thế nào? Em không chắc mình làm ngon bằng mấy nhà hàng Nhật...- Michiyo rụt rè hỏi

- Cực ngon !!! - Koutarou cười với ngón tay cái giơ lên

- Cảm ơn anh...- Michiyo cười tươi - Mà tối nay anh muốn ngủ ở đâu?

- Ngủ trong phòng, tất nhiên! - Koutarou vừa ăn vừa nói

- Vậy thì em sẽ ngủ ở ghế bên phòng khách vậy...- Michiyo nói

- Thôi, không cần đâu! Em ngủ luôn trong phòng đi! Giường đủ chỗ cho 2 người mà...- Koutarou nói

- Tuỳ anh...- Michiyo cười buồn. Koutarou chỉ biết nhìn cô mà cố cười. Kể từ lúc tai nạn ấy xảy ra, Michiyo đã trở nên khác hẳn, mặc dù bên ngoài trông cô vẫn hồn nhiên, ngây thơ, nhưng ẩn chứa trong đó là một thế giới nội tâm với muôn ngàn những suy nghĩ. Không ai biết được cô đang nghĩ gì. Ngay cả anh.

- Anh mệt à? Sao trông mặt anh xanh xao thế, Kou? - Michiyo ngạc nhiên khi phát hiện ra Kou đang nhìn mình chằm chằm

- À không...Không có gì...Chỉ là, anh đang thắc mắc...- Koutarou ngập ngừng

- Sao anh? - Michiyo chờ đợi câu hỏi

- Anh thắc mắc không hiểu em là chủ tịch của một công ty mà còn có thời gian về sớm chuẩn bị cơm nước thôi...- Koutarou nói

- À, vì ở công ty em giờ cũng có thêm nhiều nhân viên rồi...nên họ có thể giúp em thêm với đống tờ giấy của em thôi ... ! - Michiyo cười - Thôi, giờ anh đi ngủ đi, mai còn dậy sớm!

- Ừm...cảm ơn em vì bữa tối...- Nói rồi, Koutarou hôn "chụt" cái vào má vị hôn thê của mình

- Thôi, đùa thế đủ rồi, anh đi ngủ đi! - Michiyo cười rồi nhanh chóng giục Koutarou. Vậy là một đêm khác lại kết thúc


#6 @ 28077
• Số nhà: 403B - G7 SL
• Mã key: 416789

Message reputation : 100% (1 vote)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Vũ Duy Linh
6 giờ sáng | Trước cửa nhà Duy Linh
-Xong chưa! Lâu quá đó Linh!

-Im đi! Giục với chẳng giục! Bà già!

-Nói với chị họ kiểu đó à!

Một giọng nữ gọi lớn vang lên từ ghế sau của chiếc taxi màu vàng. Rồi lại một giọng nữ khác gắt lên thô lỗ. Và nhanh như cắt, phóng ra từ căn nhà nhỏ màu be là cô nàng tóc đen cột đuôi gà trông khá cá tính trong chiếc áo phông trắng rộng thùng thình in hình Asuna và cái áo khoác bóng chày cùng chiếc quần short bò ngắn tới ngang bắp đùi. Cô nàng vừa cằn nhằn vài câu vừa đeo chiếc ba lô đen nặng trịch lên vai, cùng lúc đưa tay kéo xụp mũ xuống che đi nửa khuôn mặt xinh xắn.

-Quý khách muốn đi đâu? - bác tài xế hỏi sau khi chắc rằng hai nữ khách hàng đã ngồi yên vị trong xe

-Senior Live - Linh đáp và chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Tiếng động cơ rồ lên trong tâm thức của Linh đánh dấu sự khởi đầu cho một cuộc trốn chạy khỏi hiện thực...


-Linh, vậy là em đã biết sự thật? Rằng Hoàng không phải là em trai song sinh của mình, rằng thằng bé chỉ là đứa trẻ được nhận nuôi từ cô nhi để thế chỗ cho đứa em song sinh đã mất của em? Em cảm thấy thế nào? Thấy ghét thằng bé? Giận thằng bé và ba mẹ? Thế nên em mới xin ra được ở riêng? Hãy trả lời thành thật nếu em muốn bà chị này chấp thuận lời đề nghị của em!

-Ghét? Giận? Không...chỉ là...thật bất công...

Lời nói thốt ra khó khăn, ngập ngừng; nó vang khẽ và mỏng manh như sợi không khí, dễ tan trong không trung lộng gió. Linh nhăn mày, mệt mỏi trước câu hỏi lẫn câu trả lời ích kỉ, dường như có gì đó nhức nhối cứ giật giật nơi ngực trái. Nhưng cô nàng cố phớt lờ, để mặc cảm xúc vấn quằn quại trong lòng mà nhắm nghiền đôi mắt lại, nghĩ vẩn vơ về một cuộc sống mới sắp tới sẽ tuyệt vời như thế nào hay khó khăn ra sao...

#7 @ 28077
• Số nhà: 434B - N1 SL
• Mã key: 412216

sosad12

avatar


Bố đéo!!!
lão già đã viết:

Vũ Duy Linh
{Request thời gian bởi người chơi}
8.00pm
Chiếc thang máy từ từ đi xuống...Mike nóng ruột dậm chân trước cửa. Cánh cửa mở ra, hắn đưa chân vào thang máy.
HUỴCH!!!!
Mike va phải một cô gái có mái tóc đen cuộc rất cao, ẩn trong chiếc mũ lưỡi chai sụp xuống mặt. Cô bé ngã.
- Anh đi đứng cái kiểu gì vậy? - Cô ta gắt lên!!!
- Ohh..i'm so...sorry - Hắn lỡ buột miệng ra vài câu tiếng anh.
Cô gái hằn mắt, kéo áo rồi đứng phắt giậy, chiếc mũ lưỡi chai kéo ra để lộ hai con mắt rất sắc.
"Có vẻ khá đáng sợ quá nhỉ, hah?"
Mike suy nghĩ một cách mỉa mai. Cô gái hất tóc rồi bước thẳng. Mike bước vào thang máy, đôi mắt nheo lại nhìn theo cô gái. Hắn đang suy nghĩ gì đó rất mông lung.
- Hàng xóm mới à? Vui đây.
Cũng chẳng khó có thể đoán ra được. Chiếc thẻ khóa ghi số nhà 434. Cùng tầng với nhà hắn. Hắn nhếch mép rồi ấn số. Cánh cửa khép lại...



{Request tình huống}


#3 @ 28077
• Số nhà: 403B - L3 SL
• Mã key: 483012




LuXiPu Nori

avatar


thành viên bạc
#4 @ 28077
• Số nhà: 424B - C6 SL
• Mã key: 482186

10:06pm
Trước cửa căn hộ của Hide và Jem. Sau khi rời quán rượu Balck Eyes

- Anh làm gì mà không đem theo tiền thế. Con nít à...!
- Ừ, cám ơn cậu.
Trong cái se se lạnh bên ngoài, Jem đặt tay lên đầu Hide, vỗ nhẹ. Hide im lặng, không còn vẻ mặt giận nóng như ban nãy. Mở cửa, cả hay bước vào nhà. Vì Hide không thích ánh sáng nên các phòng chỉ toàn ánh đen màu thoi thóp... Máy lạnh thì chỉ mở 16 độ. Tất cả chẳng khác gì mùa đông đang đột nhập vào nhà.

- Này, tôi đói rồi, làm gì cho tôi ăn đi Jem.
Mở cửa tủ lạnh, Jem quay đầu hỏi:
- Cậu muốn ăn gì nào, kem, bánh.
- Tôi đói, ăn mấy cái đó sao no, làm thứ gì ăn no ấy. - Hide cằn nhằn, có lẽ vì cậu vẫn còn giận chuyện ban nãy... Vì Jem khiến cậu phải chạm mặt với bao nhiêu người trên phố và cả quán rượu ấy nữa, có thể coi đó là lần đầu Hide vào quán rượu.
- Vậy ăn Bào ngư hộp nấu với đậu trắng nha, món cậu thích nhất, đúng không Hide.
- Ừm, làm nhanh nhanh nha...

Đúng rồi, từ khi dọn vào căn hộ này, Hide chỉ toàn ăn những thứ đồ đóng hộp, nhưng lâu lâu thì Jem đi siêu thị thì mua vài món tươi về nấu. Hide đã sống ở đây khoảng một tuần rồi...
- Hide, vào ăn nè. - Giọng Jem vang ra từ trong bếp khiến Hide giật mình.
- Mang vào đây cho tôi, Jem cũng vào đây ăn đi, ai lại đi cui cúi trong bếp ăn.- Hide đang nằm úp mặt trên giường.
- Thế ai lại đi ngồi ăn ngay trong phòng ngủ như vậy. Cậu vẫn còn là con nít à - Jem lại cười to.
- Thì cứ mang ra đây.

Jem vào phòng Hide, căn phòng tối ôm chỉ có một ánh nến thoi thóp. Vẫn là mùi hoa oải hương mà Hide thích, vẫn đó màu tường xanh lá từ nhỏ... Tất cả những con thú nhồi bông, đồ vật trang trí đều như lúc còn nhỏ... Như lúc chưa chuyển vào căn hộ này.
- Jem, hôm nay, ngủ chung với tôi nha, tôi sợ. - Giọng Hide nhẹ nhàng vang lên trong lúc ăn khiến Jem bất ngờ
- Sao, vẫn còn sợ à... thôi được vậy tối nay anh sẽ ngủ phòng này.
Ánh nến vẫn lập lòe, cái lạnh vẫn quanh quẫn trong phòng, bóng hai người ôm nhau thật ấm áp.
- Jem, ngủ ngon.
- Ừm, ngủ ngon.

Sponsored content




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • TopFree forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog