Note:   Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Sweet Dream !

You are not connected. Please login or register

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4

lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
First topic message reminder :

Tên: NT

Tác giả: GB (Đổng Thiên)

Nguồn: Vns

Thể loại: Phiêu lưu huyền ảo

Rating: 15

Summary: chuyện xảy ra một thế giới tên gọi là Tâm Mộng và bước theo cuộc hành trình của một người tên là Vô Phong.

Tiến độ post: 1 tuần/chap

Già đã xin phép và được sự đồng ý của tác giả



Chương 1
Hồi kết


Mưa…

Màn đêm nặng trịch những làn hơi lạnh thấu xương. Mặt đất sùi lên từng mảng bùn đẫm nước. Hắn thất thểu bước, tóc ướt đẫm, mắt lạnh giá.

Trong bóng đêm lặng lẽ, hắn nhìn thấy một không gian ngổn ngang xác người. Cái chết trải dài khắp nơi, mùi máu tanh lọm cuộn lấy hắn như bàn tay quỷ dữ muốn lôi xuống địa ngục.

Địa ngục có thật chăng? – Hắn tự hỏi.

Sét rạch ngang trời, sấm nổ chát chúa như đang trả lời: “có, địa ngục có tồn tại”. Nơi đây chính là địa ngục. Từng gương mặt với đôi mắt đông cứng trong nước mưa đang nhìn hắn. Thậm chí cả những khuôn mặt không còn lành lặn cũng đang theo dõi hắn. Bao nhiêu cái chết, bấy nhiêu giấc mơ bị chôn vùi.

Giấc mơ có thật hay không? – Hắn tự hỏi.

Hắn bật cười. Tiếng cười chua chát ứ đọng nơi cổ họng rồi chuyển thành những tiếng khóc nức nở. Hắn khuỵu chân, thở dốc, nôn mửa. Đôi tay hắn run rẩy, nhuốm đầy bùn và máu. Và hắn bắt đầu mơ, mơ về giấc mơ không có thật.

“Ước gì…

…có một thế giới toàn những giấc mơ.”.

Một chiếc phi thuyền xuất hiện giữa màn đêm, bên trong có khoảng năm sáu người. Họ mặc những bộ quân phục màu xám, lưng khoác túi quân dụng, hông đeo trường kiếm. Khuôn mặt ai nấy đượm vẻ lo lắng. Một người trong số đó lên tiếng:

-Vụ nổ lớn quá, chắc chẳng còn ai sống cả. Hay là… chúng ta đi về, đội trưởng?

Đội trưởng đáp:

-Sợ à?

Người kia gật đầu. Đội trưởng tiếp lời:

-Cố gắng nốt hôm nay, rồi chúng ta sẽ về nhà.

Những hộp đèn bên thân phi thuyền chiếu xuống mặt đất. Dưới ánh sáng lờ mờ, hàng ngàn thi thể la liệt trên lớp bùn sũng nước. Nước sánh máu đặc một màu đỏ. Những người tìm kiếm không dám nhìn thẳng mà chỉ lướt qua như đang trốn tránh điều gì đó. Một người nói:

-Chết nhiều quá…

-Có người còn sống, có người còn sống! – Một người hét lên.

Ánh đèn rọi thẳng tới một người đang quỳ giữa một đống ngồn ngộn xác chết. Người đội trưởng đi lên buồng lái, vỗ vai viên phi công:

-Cho chúng tôi xuống.

-Nghe rõ rồi! Chuẩn bị tiếp đất!

Phi thuyền tìm một khu đất trống rồi hạ cánh. Những người tìm kiếm nhảy xuống, thận trọng tiếp cận đối tượng. Thấy ánh đèn lấp lóa, gã đang quỳ quờ tay, môi mấp máy những lời vô nghĩa. Người đội trưởng hỏi lớn:

-Ai?

Gã đang quỳ khào khào vài tiếng, sau đổ gục. Những người tìm kiếm liền chạy tới, kiểm tra quân phục và tình trạng sức khỏe. Một người nói:

-Lính của ta! Khoan đã… thế quái nào mà hắn vẫn sống được nhỉ?

-Vấn đề gì sao? – Đội trưởng hỏi.

-Xương cột sống của hắn gãy hết rồi.

Một người khác soi đèn, nheo mắt đọc từng hàng chữ nhỏ bết máu trên quân hàm:

-Đội phó… Thổ Hành. Thằng này là người của Thổ Hành à?

“Đội phó Thổ Hành?” – Người đội trưởng lặp lại câu nói ấy. Gã giật mình, vội lật cái xác. Gã nhìn thấy một gương mặt góc cạnh cùng mái tóc đỏ bám đầy bùn đất. Màu đỏ. Khối màu ấy như cơn gió thổi bùng những ký ức lụn vụn trong tâm trí đội trưởng. Gã gọi:

-Phong! Nghe thấy tôi nói không? Phong!

Người tên Phong mở mắt. Hắn nhìn đội trưởng, phều phào:

-Là… ông… à?

-Phải, tôi đây! Những người khác đâu?

Phong cười rinh rích:

-Chết… cả… rồi. Ông… hiểu không?

Tên tóc đỏ túm lấy cổ áo đội trưởng. Hắn không cười nữa. Hắn gầm gừ như con chó hoang, răng nghiến kèn kẹt nhễu từng cục máu tươi:

-Chết… rồi! Ông hiểu không? Đội của tôi… chết hết rồi!

Và gã khóc nức nở như trẻ con khóc. Người đội trưởng im lặng, đôi mắt thoáng nhạt nhòa. Người lính được huấn luyện để chết nhưng không được huấn luyện để chứng kiến hay đón nhận cái chết của đồng đội. Nó không phải là thứ để trải nghiệm, càng không phải là thứ để thấu hiểu.

Buồn lắm những giấc mơ đã chết.

Đội trưởng thở dài, gã mở máy bộ đàm dưới cổ áo, liên lạc về sở chỉ huy:

-Chúng tôi đã tìm thấy một người còn sống! Nhắc lại, đã tìm thấy một người còn sống!

Bộ đàm lạo xạo những tiếng nhiễu. Ít phút sau mới có người trả lời:

-Chúng tôi hiểu rồi. Rút khỏi đó ngay.

Đội trưởng ngẩn người:

-Nhưng còn những người chết thì sao, thưa chỉ huy? Chúng ta phải dọn…

-Nhiệm vụ của anh là đưa người sống sót đó trở về, rõ rồi chứ?

Bất Vọng mím môi gắng giữ bình tĩnh rồi nói:

-Rõ, thưa chỉ huy.

Theo lệnh đội trưởng, Phong được đưa lên phi thuyền. Con tàu ì ầm khởi động máy và bay đi, bỏ lại sau lưng miền đất hoang tàn chết chóc. Mưa vẫn trút tầm tã. Bầu trời như đang muốn rửa sạch máu trên đất. Có điều máu càng loang rộng, chảy mãi không ngừng. Đôi mắt gã tóc đỏ dần chìm trong đêm tối.

Giấc mơ…

…chúng chết hết cả rồi.



Được sửa bởi lão già ngày Fri Sep 21, 2012 12:04 pm; sửa lần 1.

Message reputation : 100% (31 votes)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Quá khứ của Vô Phong được mở ra rõ ràng hơn....
Gã trai bí ẩn theo bảo vệ công chúa trong kí ức (chương 32) dần "lộ mặt"...
Bí ẩn khác về tay Ái Nữ...


Chương 37
Ngục Thánh


Ở lục địa Băng Thổ, ngày ngắn hơn đêm, mới bốn giờ chiều song cảnh vật đã chìm vào sắc lờ nhờ ảm đạm. Hai gã sinh đôi khênh quan tài vào phòng phẫu thuật, Lôi Quân hất hàm hỏi em trai:

-Thằng tóc đỏ bao nhiêu tuổi?

Lôi Quân hỏi cốt là để đọc rõ tên tuổi Vô Phong lúc khâm liệm. Oái oăm thay, Lôi Vũ cũng chẳng chú ý chuyện này. Gã em lừng khừng một chút rồi trả lời kiểu lấp liếm:

-Quan trọng quái gì? Thổ Hành vốn không có tên tuổi! Mà bí quá thì bịa chứ sao? Trông mặt thằng đó xêm xêm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi đấy!

-Ờ, nói cũng phải. Chà, tiếc nhỉ? – Lôi Quân nói – Nếu chúng ta hỗ trợ thằng tóc đỏ thêm chút nữa, hắn sẽ được “tự do”. Ôi… chưa gã Thổ Hành nào tự do hết!

Nói xong gã nhún vai thở dài. Tất cả mọi người trong đội đều mong ngóng “tự do” và luôn cạnh tranh kẻ khác nhằm đạt được phần thưởng tuyệt vời ấy. Nhưng khi biết tin Vô Phong đã tắt thở, trong gã lợn cợn chút hụt hẫng. Chứng kiến một số phận không được hưởng tự do trọn vẹn, Lôi Quân bắt đầu tin rằng lời nguyền ám lên Thổ Hành hoàn toàn có thật. Không giống ông anh hay cả nghĩ, Lôi Vũ chỉ coi cái chết của tên tóc đỏ là chuyện may rủi, mà đã là may rủi thì gã không cần phải bận tâm.

Hai người mở cửa phòng. Đập vào mắt họ là Tiểu Hồ đang say ngủ trên giường bệnh, còn Vô Phong đứng lù lù ngay bên cạnh. Gã đứng bằng hai chân, cánh mũi phập phồng hít thở, cái miệng thâm sì khẽ cong môi nở nụ cười dễ thương:

-Chào!

Chiếc quan tài rơi lổng cổng xuống đất, hai gã Thổ Hành mắt tròn mắt dẹt nhìn Vô Phong, mồm miệng há hốc như sắp rớt luôn hàm răng. Sau vài phút đứng tim, anh em sinh đôi lần lượt rút kiếm rồi lừ lừ bước tới định xơi tái tên tóc đỏ vì họ nghĩ hắn là thứ quái vật từa tựa tàn ảnh. Vô Phong vội xua tay:

-Đừng, đừng! Là tôi đây, hai người làm gì thế hả? Vô Phong đây, ối, đừng có đâm, chết đấy!



Các nữ y tá đã khóc thét khi thấy Vô Phong từ trong phòng phẫu thuật đi ra, một số ngất lên ngất xuống vì tưởng âm hồn hiện hình. Đội y tế tiến hành kiểm tra thì thấy cơ thể của hắn lành lặn, các khớp xương gãy vụn hôm trước đã liền lại, những chấn thương não bộ bình phục, chất độc hóa học nhiễm trong máu cũng bị thanh lọc sạch sẽ. Bác sĩ trưởng nhóm đưa ra kết luận rằng Vô Phong rơi vào trạng thái chết lâm sàng, phép Ngục Hồn Tỏa đã kích thích hệ thống thần kinh khiến nó hoạt động trở lại. Hiện giờ Tiểu Hồ được các y tá chăm sóc, sức khỏe đang dần ổn định. Hầu hết cho rằng nhờ nàng mà mới có kỳ tích “người chết sống dậy”, chỉ riêng Hỏa Nghi và bác sĩ trưởng nhóm mới hiểu rõ chân tướng sự việc. Không thể phủ nhận Ngục Hồn Tỏa giúp Vô Phong tái sinh nhưng cấu tạo máu khác biệt mới là nguyên nhân chính.

Chất độc hóa học từ Thiết Thù 117 phong tỏa khắp nơi làm ngừng trệ quá trình tuần hoàn máu, cơ thể Vô Phong vì thế chết dần chết mòn. Tuy nhiên phép Ngục Hồn Tỏa không đơn giản chỉ là phép thuật. Bằng cách nào đấy, Ngục Hồn Tỏa đã loại bỏ chất hóa học đồng thời giải tỏa lưu thông máu, tế bào chuỗi bảy mạch lập tức sửa chữa hoặc tái tạo những bộ phận hỏng, điển hình là xương cánh tay với xương sườn được thay mới hoàn toàn. Thể chất người bình thường không thể có sức tái tạo thần kỳ như vậy – nếu không muốn nói là đáng sợ. Ban đầu tên tóc đỏ không tin mình khác biệt song đối chiếu các sự kiện cũ, hắn buộc phải suy nghĩ thấu đáo. Đầu tiên là buổi kiểm tra cùng Hắc Hùng, những cú đánh khủng khiếp của gã đội trưởng và thái độ của Độc Trùng chứng minh một điều rằng Vô Phong đã gãy xương; hoặc như nhiệm vụ tại Vinh Môn quốc, bàn tay của hắn bị cắt rất sâu. Nhưng có một điểm chung là sau lần đó, hắn không cần sự trợ giúp y tế mà mọi chấn thương tự động lành lặn. Trước vấn đề trên, Hỏa Nghi bình luận:

-Cậu rất phức tạp. Nói sao nhỉ? Phải, phức tạp lắm! Xem mấy thứ này thì biết…

Hắn mở máy chiếu ba chiều, thông tin ào ào tuôn ra từ tấm thẻ dữ liệu. Vô Phong đặc biệt chú ý bức ảnh chụp đội Thổ Hành tiền nhiệm, hắn không dám tin gã tóc đỏ trong ảnh là mình dù vóc dáng hoặc gương mặt giống hệt nhau. Có lẽ vì đôi mắt. Ngay cả Vô Phong cũng khó chịu khi đối diện ánh mắt trơ trơ vô hồn kia. Hỏa Nghi nói:

-Trước hết cậu cần nắm rõ bản chất trung đội Thổ Hành. Theo tôi biết thì không một ai chịu giãi bày quá khứ, và bọn họ cũng chẳng biết học viện sĩ quan, đúng chứ?

Tên tóc đỏ gật đầu xác nhận, Hỏa Nghi tiếp lời:

-Ngoại trừ đội trưởng, các thành viên đều không phải quân nhân Phi Thiên. Hầu hết là tù binh chiến tranh hoặc phạm nhân lãnh án tử hình, Hội đồng pháp quan sử dụng nhiều biện pháp cưỡng ép họ phục vụ Phi Thiên. Nếu ai đạt nhiều thành tích tốt sẽ được xét duyệt trả tự do, cho nên cậu vẫn thường nghe họ lải nhải phần thưởng “tự do” là vì thế!

-Nhưng tại sao là tù nhân?

Hỏa Nghi gạt tấm ảnh sang một bên đoạn lôi ra tập tài liệu dày cộp, vô số hàng chữ ảo lập lờ màu sắc làm Vô Phong hoa mắt. Biết hắn vướng tâm lý “quá dài, ngại đọc”, Hỏa Nghi bèn tiếp lời giới thiệu những chi tiết quan trọng nhất. Tài liệu không nói rõ ngày tháng Thổ Hành ra đời song đại khái nó xuất hiện giữa thời nội chiến Phi Thiên bởi hội đồng pháp quan dưới trướng Bạch Dương đệ nhất. Thời kỳ ấy chiến sự liên miên, nhu cầu quân lực cấp thiết còn đào tạo một đội chiến binh thượng thừa tốn quá nhiều công sức. Các pháp quan đã tuyển chọn tù binh hoặc tù nhân, dùng nhiều thủ đoạn trói buộc họ rồi đẩy ra chiến trường kèm theo lời hứa về “tự do”. Tuy nhiên chưa thành viên nào thoát khỏi bàn tay của hội đồng và “tự do” trở thành lời nguyền ám ảnh trung đội hàng thế kỷ. Tấm thẻ dữ liệu không ghi rõ Vô Phong từ đâu tới nên không loại trừ khả năng hắn cũng là tội phạm bị ép tòng quân.

-Đội trưởng Mãnh Hổ đây! Có vẻ không giống như tôi tưởng tượng lắm nhỉ? – Hỏa Nghi chỉ vào người đứng cạnh Vô Phong.

Theo lẽ thường, đội trưởng phải sở hữu vẻ uy nghiêm sắt đá hoặc bộ mặt đầy nguy hiểm như Hắc Hùng mới quản lý nổi một đám tù binh hung hăng hiếu chiến. Nhưng Mãnh Hổ không giống với những gì tên tóc đỏ từng tưởng tượng. Người đội trưởng Thổ Hành tiền nhiệm có gương mặt trắng trẻo với nụ cười hiền hòa, dáng người thanh mảnh với ánh mắt trầm lắng sau mái tóc rối. Anh ta khác Vô Phong, khác hẳn những gã thành viên hung thần ác sát.

Cách đây năm năm, đội Thổ Hành cũ mất tích một cách bí ẩn. Dựa vào tấm ảnh chụp chiến trường ngổn ngang cùng nhiều tài liệu liên quan, Hỏa Nghi kết luận bọn họ đã chết trong chiến trường năm đó. Hắn nói:

-Năm năm trước xảy ra chiến tranh biên giới giữa Phi Thiên và Lưu Vân quốc, đội Thổ Hành được lệnh tăng cường chi viện. Nhưng một vụ nổ lớn xuất hiện làm hai mươi ngàn lính Phi Thiên tử trận, báo chí rùm beng suốt rồi… chìm nghỉm! Hội đồng pháp quan kiểm soát thông tin quá gắt gao, tôi không thể tìm thứ gì hữu ích hơn ngoài cái này!

Hỏa Nghi lôi ra vài tấm ảnh đen trắng chụp một vật thể nằm trong tay Mãnh Hổ. Tấm ảnh rất xấu, phóng to lên chỉ thấy thứ nọ tròn tròn dẹt dẹt. Tuy vậy cả Vô Phong lẫn Hỏa Nghi đều hiểu nó là chiếc đĩa vàng. Hỏa Nghi tiếp lời:

-Ảnh chụp trước khi đội Thổ Hành ra trận, chắc là chụp lén nên chất lượng tệ hại thế!

-Thổ Hành làm gì với chiếc đĩa vậy?

-Không biết, có thể nó đến từ hội đồng pháp quan, tôi đoán thế! – Hỏa Nghi lắc đầu – Rõ ràng là trong quá khứ, cậu đã tiếp xúc chiếc đĩa vàng. Cái cách chiếc đĩa đến với cậu… tôi nghi ngờ Tiếu đã sắp đặt chuyện này.

-Thằng vũ công lòe loẹt á?

Hỏa Nghi nhún vai:

-Nghĩ xem, tại sao hắn trao tấm thẻ dữ liệu thay vì băm cậu thành thịt vụn? Tại sao hắn đặt mật khẩu tấm thẻ là “cuộc đời người lính chỉ là con dao găm”? Hắn đang âm mưu nhiều thứ, việc cậu nắm giữ chiếc đĩa vàng chỉ là một trong nhiều thứ của hắn! Tiếu biết rõ cậu!

Tất cả chỉ là phỏng đoán từ cái đầu ưa học thuyết âm mưu của Hỏa Nghi. Song nếu chắp nối toàn bộ chi tiết, Vô Phong nhận ra Hỏa Nghi không hề phán xét vô căn cứ. Từ việc hắn gia nhập Thổ Hành đến tấm thẻ dữ liệu, mọi việc đều không hề ngẫu nhiên. Dường như có một bàn tay – của Tiếu hay của ai đấy – đang điều khiển số phận của hắn.

Hỏa Nghi mở một tập ảnh màu đoạn giới thiệu với giọng điệu mỉa mai:

-Tôi từng nói cha tôi vô địch món mổ xẻ. Tổ sư, nói bừa mà cũng đúng thật! Chính lão đã cấy Thiết Thù 117 vào đầu cậu!

Tập hình chụp cảnh một tổ bác sĩ tiến hành cắt mổ Vô Phong, sau đó đưa Thiết Thù 117 vào não bộ của hắn. Thời gian hiển thị trên ảnh cho biết công đoạn phẫu thuật diễn ra vài ngày sau sự kiện vụ nổ lớn. Vài tấm ảnh khác mô tả rõ chi tiết cấu tạo con nhện sắt cùng chất độc hóa học mà nó chứa đựng. Không chỉ phong tỏa cơ thể, loại chất độc trên còn đóng khung vùng nhớ của vỏ não. Những điểm này chứng minh rằng con nhện sắt được tạo ra để khiến tên tóc đỏ quên đi cuộc chiến tranh biên giới. Hỏa Nghi khoanh tay nhìn tấm ảnh rồi tiếp lời:

-Theo báo cáo, toàn bộ hai mươi ngàn lính Phi Thiên đã tử trận, cậu là kẻ duy nhất sống sót. Tôi nghĩ họ đã cấy Thiết Thù 117 nhằm bịt miệng cậu. Thực ra họ có thể thủ tiêu xóa dấu vết nhưng vì nhiều lý do, họ cần cậu sống. Có vẻ cậu rất quan trọng nên không thể giết được.

Tên tóc đỏ cười:

-Tôi? Quan trọng? Đùa à?

-Phải. Cậu cần xem cái này.

Hỏa Nghi lục lọi hồi lâu rồi phóng to bức ảnh chụp một cỗ máy được bao bọc bằng chất liệu trong suốt, trông như chiếc quan tài thủy tinh. Bên trong cỗ máy là một cơ thể người bị gắn đầy dây điện, Vô Phong nheo mắt nhìn tấm hình, miệng há hốc vì người đó chẳng phải ai xa lạ.

Chính là hắn. Tóc đỏ, gương mặt gầy gò, là Vô Phong chứ không phải ai khác.

Thân chiếc quan tài trong suốt có in hàng chữ Ngục Thánh – phiên bản 117. Vô Phong hỏi:

-Ngục… Thánh? Là cái con khỉ gì thế?

Hỏa Nghi giơ tay đầu hàng:

-Chịu chết! Không tài liệu liên quan, không ghi chút gì hết! Nhưng tôi công nhận là cậu quá sức quái dị, tóc đỏ à!

Vô Phong trân trân đứng nhìn tấm ảnh. Năm năm trước xảy ra quá nhiều chuyện, nó thôi thúc hắn tiếp tục tìm hiểu nhưng bản thân hắn bắt đầu chùn chân. Kết cục phía cuối con đường hắn đang đi xem chừng chẳng mấy tốt đẹp. Vô Phong sợ phải chứng kiến một cảnh tượng không hề mong đợi.

-Tại sao Tiếu mò được nhiều thông tin thế?

-Không hẳn là Tiếu. Tấm thẻ chứa rất nhiều bản chép tay như nhật ký, tôi đọc qua thì thấy chính người này mới là kẻ thu thập thông tin.

Những tập nhật ký phơi bày trước mắt Vô Phong, nét chữ hơi xấu chứng tỏ kẻ viết ghi chép khá vội vàng. Dưới mỗi trang nhật ký có chữ ký đề tên Ái Nữ. Vô Phong ngạc nhiên:

-Ái Nữ? Sao lại là anh ta?

-Cậu biết hắn?

-Biết! – Vô Phong vồn vã – Anh ta là thành viên Thổ Hành đã chết một năm trước!

Vô Phong kể sơ qua quá trình hoạt động của Ái Nữ. Nghe xong câu chuyện, Hỏa Nghi nói:

-Hãy nhìn lại vấn đề. Cậu là đội phó Thổ Hành, cách đây năm năm cậu cùng trung đội tham gia chiến tranh biên giới. Một vụ nổ lớn xảy ra, cậu bị cấy Thiết Thù 117 để bịt kín thông tin sau đó bị ném vào chợ rác. Ái Nữ khi ở trung đội đã cố gắng thu thập các thông tin liên quan tới cậu, hắn đã chết hoặc có thể… bị giết. Năm năm sau, cậu tình cờ sở hữu chiếc đĩa vàng và ai đó cố gắng đẩy cậu tới Thổ Hành. Chúng như những mảnh ghép của một trò chơi xếp hình và tất cả đều xoay quanh cậu, anh bạn à!

-Vậy còn Ngục Thánh 117, nó là cái khỉ gì?

Hỏa Nghi thở dài:

-Rất khó để đoán ra bức tranh tổng thể, tôi cần nhiều thông tin hơn.

Tên tóc đỏ cảm giác có điều gì đó bất thường bèn nói:

-Hình như cậu từng nói muốn rút lui?

-Tôi đã nói thế. Nhưng với bản chất từ bi nhân hậu ưa giúp đỡ kẻ khác, tôi sẽ giúp cậu thêm lần nữa, được chứ?

-Chuyện liên quan đến cha cậu…

-Tôi chẳng thân thích với lão già ấy nữa. – Hỏa Nghi đáp tỉnh queo.

Vô Phong không biết nói sao để cảm ơn Hỏa Nghi. Hắn gãi đầu định lên tiếng cảm ơn thì Hỏa Nghi phẩy tay:

-Dẹp mấy trò ủy mị giùm tôi! Còn một vấn đề nho nhỏ nữa, tôi tính không nói nhưng cậu nên biết.

Hỏa Nghi mở một tấm công văn đoạn tiếp lời:

-Trong thời gian ở Thổ Hành, cậu còn kiêm thêm nhiệm vụ bảo vệ công chúa. Có điều là bảo vệ ngầm, không xuất đầu lộ diện giống Chiến Tử.

Tên tóc đỏ đọc bản công văn đóng dấu hoàng gia, tâm trí chợt nhớ đêm đầy tuyết tại cái hang nhỏ. Hắn muốn nói, nói rất nhiều song rốt cục lại nở nụ cười nhạt thếch:

-Vậy sao? Nghe vui nhỉ?

Message reputation : 100% (2 votes)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Chỉ 1 chương nữa là hết phần 1 yeah!
Bác nào định chờ end mới đọc thì tranh thủ đi yeah!
Chương này fan cặp Tiểu Hồ x Vô Phong tha hồ cười =))

Chương 38
Món quà


Sáng hôm sau, quân đội Băng Hóa và nhóm người Phi Thiên lần lượt rời khỏi ngôi làng. Người Đà Ma rất vui lòng tiễn đưa bọn họ cùng mấy thứ “máy móc biết gầm rú”, duy nhất Hrdaya muốn níu chân Tiểu Hồ ở lại. Cái tin Vô Phong từ cõi chết trở về khiến ngài tộc trưởng phấn khích vô cùng, ông ta tra hỏi Tiểu Hồ cặn kẽ đến mức cô gái cảm tưởng bị thẩm vấn. Nhờ Hỏa Nghi giải thích rõ sự tình, Hrdaya mới thôi làm phiền Tiểu Hồ. Bản thân cô nàng không khó chịu lắm vì hiểu rõ hoàn cảnh của bộ tộc Đà Ma. Nỗi đau mất mát người thân cộng thêm khao khát phục hồi bộ tộc nên phản ứng như Hrdaya âu cũng dễ hiểu. Tuy nhiên ngài tộc trưởng giữ bí mật đó cho riêng mình bởi nếu dân làng biết chuyện, sẽ có cả đống người lao vào thử nghiệm phép Ngục Hồn Tỏa mà chẳng quan tâm hậu họa.

Một tuần trôi đi, phía Băng Hóa quốc xác nhận Liệt Giả đã trốn khỏi lãnh thổ. Thuyền trưởng Nhất Long tức nghẹn cổ, bộ ria bàn chải rung rinh như sắp vỗ cánh bay đi. Ông đã đề nghị đội Thổ Hành cùng tham gia truy tìm gã thủ lĩnh Xích Tuyết, nhưng vì một lão già hoàng đế ưa sĩ diện, vì một mối bất hòa mang tên an ninh quốc gia mà mọi sự đổ bể hết. Tệ hơn nữa, nhóm công chúa coi như mất đi liên tiếp hai Quỷ Vương, trước là Rahtri, sau là Liệt Giả. Bầu không khí vốn nóng hầm hập ở Đại Hội Đồng giờ chẳng khác nào cháy nhà. Các nước liên tục chỉ trích và đổ lỗi cho nhau nhưng vẫn chưa bên nào chịu lên tiếng giúp đỡ Phi Thiên kể cả những quốc gia cùng khối liên minh. Khó trách bọn họ vì Liệt Giả quá nguy hiểm, thành tích trong quá khứ của gã khiến mọi quốc gia không dám mạo hiểm thánh sứ. Theo lời ngài Tây Minh, hiện nay gần như không còn ai có khả năng đọ sức tay đôi với gã.

Nhưng nói “gần như” tức là vẫn tồn tại nhân vật ngang tài ngang sức Liệt Giả.

Sứ giả Hạ Đông đã đề cập đến “đội trưởng đội kiếm sắt”; nếu có người đó, tương quan lực lượng giữa nhóm công chúa với Xích Tuyết sẽ trở nên cân bằng. Tuy vậy, nhân vật này rất quan trọng nên cần một hộ vệ thánh sứ đích thân mời về. Công chúa chỉ định Hỏa Nghi thực hiện công tác trên, Vô Phong xin đi theo và được chấp thuận. Hai gã dành vài ngày nghiên cứu đối tượng, họ phát hiện ra khá nhiều điều thú vị liên quan tới đội trưởng đội kiếm sắt.

“Đội kiếm sắt” là biệt danh của tiểu đoàn đánh kiếm thuộc binh đoàn thủy quân lục chiến Phi Thiên quốc. Lịch sử tiểu đoàn bắt đầu từ thời vương triều Thần Đế còn thống trị đất nước, thành phần gồm các kiếm sĩ tự do. Thời ấy kiếm sĩ tự do bị hạn chế gắt gao, binh khí toàn hàng kém chất lượng, chủ yếu là kiếm sắt và cái tên “đội kiếm sắt” ra đời. Ban đầu tổ chức hoạt động kiểu đánh thuê, một thời gian sau, triều đình tiếp nạp rồi thừa nhận bọn họ như quân đội chính quy bằng cái tên “tiểu đoàn đánh kiếm”. Thần Đế sụp đổ, tiểu đoàn quay lại hoạt động đánh thuê trong thời nội chiến. Bạch Dương đệ nhất lên ngôi vẫn tiếp tục thu nhận bọn họ, tiểu đoàn chính thức sát nhập quân đội, trở thành đội chủ lực tham gia hầu hết trận đánh lớn nhỏ. Các kiếm sĩ hy sinh được khắc tên tại điện thờ cùng nghi thức truy điệu danh giá. Nói cách khác, “đội kiếm sắt” thừa hưởng mọi vinh quang binh nghiệp, hoàn toàn khác xa Thổ Hành.

-Người chúng ta cần tìm tên là Bất Vọng, đội trưởng đội kiếm sắt ba trăm hai mươi sáu, nam giới, ước chừng năm mươi tuổi. – Hỏa Nghi nói – Chỉ huy hơn một trăm chiến dịch, tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ cao nhất quân đội. Bị nhiều nước âm thầm treo giải hai trăm thùng vàng nếu giết chết, năm mươi thùng kim cương nếu bắt sống… nhiều thật! Xem chừng ông già Bất Vọng khét tiếng lắm đây!

Giá tiền thưởng truy sát khiến Vô Phong hoa mắt chóng mặt, hắn hỏi:

-Chắc ổng giỏi lắm nhỉ?

-He he! Còn phải hỏi? Leo tới cái chức đội trưởng toàn quái vật cả! Xem nào, năm năm trước Bất Vọng rời quân ngũ, đến Cửu Long quốc rồi sinh sống từ đó đến giờ.

-Cửu Long quốc? Ở đâu vậy?

-Lục địa Đông Thổ. – Hỏa Nghi trả lời – Thực ra gán chữ “quốc” sau Cửu Long không thích hợp lắm vì nó chỉ là đặc khu kinh tế do Xích Quỷ quản lý. Nhưng mấy năm vừa rồi, nhiều nước cố tình ủng hộ Cửu Long phân tách thành nhà nước độc lập. Nói chung phức tạp lắm! Chính trị là con điếm, quan tâm làm gì? Tuy nhiên có điểm cần lưu ý, cả Cửu Long với Xích Quỷ đều là con cháu người Lạc Việt.

Còn nhớ trước đây tộc trưởng Hrdaya từng đề cập một người xưng danh “anh cả” là thủ lĩnh bộ tộc Lạc Việt. Hrdaya tin rằng chỉ người này mới hiểu rõ sự tồn tại của chiếc đĩa vàng. Vấn đề ở chỗ liệu bộ tộc còn tồn tại? Tây Minh từng nói chính ngọn lửa đen khơi gợi sự hận thù và khát máu, bộ tộc vì thế tự đi tới chỗ diệt vong. Hỏa Nghi thở dài:

-Không có nhiều tài liệu về Lạc Việt. Chỉ biết tộc trưởng là một bố già hơn ba nghìn tuổi tên gọi Kinh Dương Vương.



Cũng trong một tuần ấy, Vô Phong tận dụng phần lớn thời gian để nâng cao trình độ kiếm thuật.

Mới nằm phòng mổ một ngày mà tên tóc đỏ hốc hác đi trông thấy. Cái mặt hắn teo tóp già xọm, nhìn qua ngỡ tưởng quý ông thành đạt có gia đình êm ấm một vợ hai con. Lúc quay lại Thần Sấm, Vô Phong lao lên giường định ngủ một giấc sướng đời nhưng Hắc Hùng đã kịp lôi cổ hắn tới phòng luyện tập. Dũng cảm đối mặt Liệt Giả, xả thân bảo vệ công chúa, Vô Phong xứng đáng nhận lời khen ngợi. Có điều gã đội trưởng Thổ Hành luôn tìm ra khuyết điểm trước ưu điểm. Khuyết điểm lớn nhất của tên tóc đỏ là nồng độ liều lĩnh trong máu quá cao tương đương tỉ lệ chất xám thấp nghiêm trọng:

-Tạ ơn Vạn Thế đi, anh bạn trẻ, chẳng mấy người sống sót khi đối đầu Liệt Giả đâu! Hai gã sinh đôi làm cảnh hả? Tại sao cậu không phối hợp với chúng nó? Thích làm anh hùng chứ gì? Được thôi, bắt đầu chế độ sinh hoạt của siêu anh hùng nào!

Vô Phong khóc dở mếu dở rồi tiếp thu bài học mới. Lần này gã đội trưởng dạy hắn hai chiêu thức mới tên gọi “Ám Thiết” và “Trọng Thiết”. Ám Thiết tăng cường tốc độ di chuyển trong thời gian ngắn, còn Trọng Thiết gia tăng sức nặng của khối không khí xung quanh thanh kiếm. Rất khó sử dụng nhuần nhuyễn hai loại kiếm thuật mới, nguyên tắc vẫn là tống nhanh nội lực ra khỏi cơ thể như Tử Thiết song chúng cần nhiều hơn cách điều phối dòng chảy nội lực. Vô Phong gọi đấy là sự cục súc đầy tinh tế.

Luyện tập vất vả, hắn cũng không quên tìm hiểu chuyện về Ái Nữ. Câu hỏi đặt ra là vì đâu mà anh ta lại cất công tìm hiểu đội Thổ Hành tiền nhiệm và thu thập thông tin liên quan tới Vô Phong? Câu trả lời chưa thấy đâu, một đống câu hỏi khác lại nảy sinh. Mấy tài liệu như chiến tranh biên giới hay Ngục Thánh 117 không phải thứ đồ ăn nhà bếp để cho một gã lính ra thích chôm chỉa lúc nào cũng được. Tại sao Ái Nữ sở hữu chúng? Tại sao tên vũ công Tiếu có tấm thẻ dữ liệu? Hai người quen biết nhau không? Hàng tá câu hỏi rối rắm càng khiến tình hình thêm phức tạp, rốt cục tên tóc đỏ đành quay lại vấn đề cơ bản nhất: Ái Nữ là ai? Tuy nhiên mọi thông tin đều bị khóa chặt, ngay cả Hắc Hùng cũng chẳng biết gì hơn. Hỏa Nghi khuyên Vô Phong nhẫn nhịn chờ cơ hội khác bởi nếu cứ tiếp tục lún sâu vào chuyện này, tên tóc đỏ sẽ gặp nguy hiểm.

Ngoài kiếm thuật thì Vô Phong luôn phải rèn luyện các bài tập thể lực nặng nhọc. Ngay lúc này đây tên tóc đỏ đang tập hít đất, cánh tay nổi gân run run nâng thân người nhễ nhại mồ hôi. Hắn không chỉ nâng sức nặng cơ thể mà phải gánh thêm cô nàng Tiểu Hồ đang xếp chân ngồi trên lưng. Cô gái giải thích cách luyện tập này sẽ giúp Vô Phong nhanh chóng lấy lại phong độ sau ca mổ (thực tình bệnh nhân sẽ mau chết hơn). Mỗi khi hắn đuối sức là nàng ta lại vỗ đầu hắn kèm theo tiếng quát tháo chua ngoa:

-Chưa gì đã thở hồng hộc rồi! Đồ lười!

Tên tóc đỏ lẩm bẩm chửi rủa. Tiểu Hồ cười gian:

-Nói gì hả? Muốn tôi tố cáo với ngài Tây Minh không?

Vô Phong cứng miệng đành cung cúc nghe lời. Giờ hắn muốn to tiếng nạt nộ cô gái cũng khó, trước tiên đàn ông không đấu võ mồm với phụ nữ, thứ nữa nàng ta đã nắm thóp mọi bí mật liên quan tới hắn. Vô Phong ra sức mặc cả vì hắn từng cứu mạng nàng, nhưng bằng sự lý luận của phụ nữ cộng tính “luôn nghĩ mình đúng” của đàn bà, Tiểu Hồ phủi toẹt tất cả. Hắn nằm đằng lưỡi, cô nàng nắm đằng chuôi, thế nên tên tóc đỏ nhún vai tự nhủ nhường nhịn thú dữ cho yên chuyện.

Vả lại hắn nợ Tiểu Hồ một mạng sống.

Vô Phong chống đẩy thêm vài cái nữa rồi nằm bẹp trên sàn, hai bên mép phì phì thở như con cá chết. Tiểu Hồ kéo tai hắn trở dậy:

-Tập tiếp đi! Không được lười! Muốn tôi mách ngài Tây Minh không?

Tên tóc đỏ nhún nhường nhưng không bao giờ hạ mình quá đáng trước Tiểu Hồ. Hắn quát lớn:

-Mệt lắm rồi! Cô biến đi giùm tôi! Sao, làm gì nhau?

Cô gái nghiến răng ken két, bàn tay dứ dứ định choảng một đấm giữa đầu hắn. Tiểu Hồ chợt dừng tay, khuôn miệng khẽ nở nụ cười như vừa nghĩ ra điều gì thú vị, nàng chạy đi rồi quay trở lại với một đĩa bánh ngọt trên tay. Ngửi thấy mùi thơm quyến rũ, Vô Phong mới nhớ từ sáng đến giờ chưa bỏ cái gì vào bụng. Hắn ngóc đầu dậy, ánh mắt chú mục miếng bánh đầy màu sắc. Tiểu Hồ nheo mắt cười:

-Hít đất thêm năm mươi lần nữa rồi ăn!

-Hả? Cô bị khùng à?

-Cái gì? Nói ai khùng đấy? Tôi bảo hít đất năm mươi lần nữa!

-Cô… cô…

-Cô với kiếc gì? Có làm không hả?

Máu dồn lên não tên tóc đỏ tưởng chừng sắp nổ bung. Gương mặt Tiểu Hồ vẫn nở một nụ cười đầy thách thức, xem chừng Vô Phong không lao động sẽ không có ăn. Hắn gắng gượng chống đẩy cơ thể rã rời với niềm căm tức khôn tả còn Tiểu Hồ bụm miệng nhìn gã thở phì phò như trâu.

Năm mươi cái chống đẩy kết thúc, Vô Phong giằng lấy cái đĩa, vừa thở hồng hộc vừa nhai nhồm nhoàm. Miếng bánh đầu tiên trôi xuống cổ họng, lớp kem thơm mềm ve vuốt cổ họng vốn khản đặc vì mệt, vị ngọt lạnh xoa dịu cái đầu nóng bức. Vô Phong ngẩn mặt rồi buột miệng khen:

-Nhà bếp làm ngon thế? Còn không vậy?

Tiểu Hồ ôm lấy chân, gương mặt tựa trên đầu gối nhìn hắn ăn ngon lành. Nàng trả lời:

-Không phải nhà bếp, tự tôi làm.

Tên tóc đỏ nghẹn họng như sắp tắc thở. Hắn quên mất Tiểu Hồ có tài lẻ làm bánh, mấy gã Thổ Hành vẫn hay ca ngợi những món bánh là nguyên nhân khiến hàng trăm gã trai ở Phi Thiên Thành xếp hàng dài chờ đợi cô gái. Vô Phong tự ngẫm đàn bà thật lắm vũ khí lợi hại, hết sắc đẹp điều khiển tâm trí lại đến khả năng khống chế dạ dày của đàn ông. Xa hơn nữa, bọn họ có thể chiếm lĩnh thế giới! Một sinh vật nguy hiểm! – Vô Phong mường tượng.

Ăn xong, hắn dúi cái đĩa sạch bong vào tay Tiểu Hồ, tay khua khua cái dĩa:

-Hơi mặn, nói chung nấu nướng tệ… à nhầm, cũng được, không đến nỗi!

Tiểu Hồ tức xù lông cánh. Cái công nàng dậy sớm chuẩn bị nguyên liệu, vã mồ hôi suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để căn thời gian nướng bánh không phải để nhận lấy một câu vô ơn như thế. Cô gái xòe tay, nói:

-Thế hả? Vậy cho xin tiền! Tưởng tôi làm miễn phí chắc? Trả tiền đây! Cả tiền lấy trộm trong ví của tôi nữa!

-Cô bị sao thế…

Không để tên tóc đỏ kịp dẩu mỏ thanh minh, Tiểu Hồ lao đến thụi hắn thật lực. Vô Phong đã hết hơi sức nên chỉ biết ôm đầu chống đỡ, mồm miệng kêu la như gà bị cắt tiết. Đúng lúc đó Lục Châu bước vào phòng tập luyện, Tiểu Hồ quay sang cười mỉa Vô Phong:

-Công chúa kìa! Chạy ra xun xoe đi chứ!

Cô gái chào công chúa lấy lệ rồi rời đi, bỏ lại không gian riêng tư cho hai người. Lục Châu đứng ở cửa, Vô Phong đứng giữa phòng, không ai lại gần, khoảng cách giữa họ bỗng chốc mênh mông hơn bao giờ hết.

Mất dấu hai Quỷ Vương đã trở thành thảm họa với Lục Châu. Liên tiếp những bức thư khiển trách từ Thánh Vực gửi tới làm nàng mất ăn mất ngủ. Mới cách đây hơn một tuần nàng còn được ca ngợi trên mây xanh nhưng giờ đã rơi rớt tận đáy vực sâu. Đằng thẳng mà nói, cùng lúc thực hiện cả hai việc truy bắt Quỷ Vương và đối đầu Liệt Giả là chuyện bất khả thi, phần nữa do tinh thần thiếu hợp tác của Băng Hóa quốc. Song khi xảy ra vấn đề, trách nhiệm mặc nhiên quy cho người đứng đầu. Nội bộ Thần Sấm mấy ngày nay bàn tán rằng vì chiến dịch truy bắt Quỷ Vương thất bại nên hành trình sẽ kéo dài vô thời hạn, Lục Châu cũng hứng chịu vô số lời ra tiếng vào. Vô Phong để ý gương mặt nàng phờ phạc, dáng vẻ mạnh mẽ thường ngày thuyên giảm ít nhiều.

-Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện được không? – Lục Châu lên tiếng.

Vô Phong gật đầu đồng ý. Hai người chậm rãi tản bộ trên hành lang Thần Sấm và… im lặng. Những chi tiết quá khứ mơ hồ trộn lẫn thực tại khiến tên tóc đỏ ngại tiếp xúc với công chúa. Vả lại chuyện xảy ra trong cái hang nhỏ đêm hôm đó giúp Vô Phong xác định quan hệ giữa hắn và nàng đơn thuẩn là công việc, hắn cố gắng bao nhiêu cũng chỉ theo sau hình bóng công chúa mà thôi.

-Anh khỏe chứ? – Lục Châu hỏi.

Tên tóc đỏ gật gù:

-À vâng, vẫn hít thở đàng hoàng, thưa công chúa!

Cô gái che miệng tủm tỉm cười, nàng cúi đầu:

-Cảm ơn anh! Xin lỗi vì không thăm anh sớm hơn!

-Không cảm ơn suông đâu, công chúa à! – Vô Phong khoanh tay lắc đầu – Ít nhất cô phải đền bù chứ?

-Vậy… vậy à? Anh muốn đền bù thế nào?

Vô Phong ngẩn tò te, hắn nói chơi thế mà công chúa tưởng thật. Lục Châu nhận ra mình nghiêm túc thái quá, nàng cười bẽn lẽn chữa ngượng. Thêm một khoảnh khắc tĩnh lặng nữa trôi đi. Công chúa nắm chặt sợi dây chuyền thô kệch trên cổ sau hỏi nhỏ:

-Anh cảm thấy mệt mỏi không? Ý tôi là nhiệm vụ truy bắt Quỷ Vương ấy?

Câu hỏi hàm ý nửa quan tâm nửa thăm dò thái độ của tên tóc đỏ. Lục Châu đang đau đầu vì lời xì xào xung quanh chuyện Quỷ Vương, nàng cần ai đó an ủi cho tâm trạng bớt rối bời. Thật không may, thấu hiểu tâm lý phụ nữ là chuyện quá đỗi xa vời với Vô Phong, hắn ôm đầu nói oang oang:

-Mệt lắm công chúa à, tôi chỉ muốn ngủ thôi! Gặp thêm một lũ quái vật như tàn ảnh nữa chắc tôi chết quá!

Câu trả lời nửa đùa nửa thật ấy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Lục Châu cười gượng, đôi môi mấp máy những câu nói thiếu rõ ràng:

-Tôi cố gắng rất nhiều… anh hiểu đấy, nhưng chẳng cái gì nên hồn cả. Lần trước nếu chúng ta cố gắng hơn… có lẽ đã thành công… tôi cũng không đến thăm anh sớm hơn… tôi xin lỗi, rất xin lỗi…

Nàng dừng chân, đôi mắt rưng rưng như mặt hồ nhuốm sắc thu tàn. Lục Châu cuối cùng cũng không thể tỏ ra mạnh mẽ mãi trước cuộc sống quá khắc nghiệt, con người không phải hòn đá, huống hồ là một cô gái hai mươi tuổi lần đầu gánh vác trọng trách lớn lao. Vô Phong trông bờ vai nhỏ bé đang run rẩy của công chúa, tay chân luống cuống như gà mắc tóc. Cần an ủi công chúa! – Hắn tự nhủ, nghĩ chán chê mấy lời có cánh rồi nói:

-Theo tôi là cô cứ kệ mẹ nó …

Gò má công chúa trắng bệch như vừa bị tát. Vô Phong sững người, hắn quên mất công chúa sinh trưởng ở nơi lễ giáo tôn nghiêm nên rất kỵ mấy lời ăn nói bậy bạ. Tên tóc đỏ vội phân bua:

-Tôi lỡ miệng, xin lỗi! Thói quen ấy mà! Tôi muốn nói là… công chúa nên quên mọi chuyện đi! Suy nghĩ nhiều mệt óc!

Lục Châu ôm trán, lòng vẫn choáng váng vì câu nói tục tĩu của hắn. Hộ vệ thánh sứ kiểu này chắc báo hại nàng đau đầu thường xuyên. Công chúa đáp:

-Người nào cũng hiểu nên “quên mà sống”, nhưng liệu quên được chăng?

Vô Phong chột dạ vì công chúa nói đúng, ít nhất là đúng với hắn. Ai ai cũng từng mạnh miệng khẳng định sống khỏe mà chẳng cần để ý người khác, chẳng cần quan tâm quá khứ – thực chất chỉ là những lời nói dối đáng thương. Mỗi con người đều sống với một chiếc lồng vô hình. Dẫu muốn hay không, cái lồng ấy vẫn đan xen từng ngõ ngách cuộc đời họ. Lục Châu bị kìm kẹp bởi danh phận công chúa, hắn đau đầu tìm lối thoát với quá khứ. Hai người giống nhau, có khác chăng tên tóc đỏ to mồm hơn mà thôi.

-Nhưng tôi sẽ thử làm như anh nói xem sao! Cảm ơn! – Lục Châu vui vẻ tiếp lời.

Nét u sầu tồn đọng mấy ngày nay trên gương mặt công chúa vơi bớt. Nàng đứng sát Vô Phong, đôi mắt ngó nghiêng ngắm nhìn, tên tóc đỏ nóng ran người. Cô gái cười:

-Tóc anh dài quá!

Lục Châu tháo dây buộc tóc đoạn kiễng chân với tay ra sau đầu Vô Phong, ngón tay mềm nhẹ nhàng túm lấy những sợi tóc đỏ rồi cột chặt chúng với nhau. Gã trai cao hơn cô gái, kẻ nhìn xuống, người ngước lên. Vô Phong trong đôi mắt sâu thẳm kia và hy vọng tìm thấy chút ký ức trôi nổi nào đấy, tiếc rằng hắn chẳng nhớ điều gì. Khoảng ký ức trống rỗng làm Vô Phong nghi ngờ chuyện hắn bảo vệ công chúa xưa kia chỉ là một trò đùa không hơn không kém.

Mái tóc đỏ được buộc lại, bản mặt Vô Phong trở nên sáng sủa hơn, không giống một gã bú rù du thủ du thực như trước nữa. Công chúa lặng ngắm hắn hồi lâu, sau nàng cúi đầu thay lời tạm biệt và rời đi, trong lòng nảy sinh vài tâm sự khó hiểu. Tên tóc đỏ ngó theo nàng rồi bật cười ngây ngô, tâm hồn phiêu diêu cùng từng khóm mây trắng rải rác ngoài phi thuyền. Và hắn sẽ lơ lửng ở đó mãi nếu không có cái vỗ đầu của Tiểu Hồ kéo xuống mặt đất. Cô nàng tóc vàng bĩu môi:

-Anh tự cười một mình trông cà tẩm lắm ế!

Vô Phong chẳng tranh cãi mà mải vân vê chiếc dây buộc tóc. Tiểu Hồ nheo mắt hỏi:

-Thích công chúa à?

Hắn mỉm cười không đáp. Cô gái tiếp lời:

-Đồng ý là anh từng bảo vệ công chúa nhưng cô ấy đâu biết mặt anh? Với lại mấy hôm trước, công chúa đâu có quan tâm anh sống chết thế nào? Chẳng lẽ anh không giận công chúa à?

Tên tóc đỏ mắt tròn mắt dẹt nhìn Tiểu Hồ, hắn không nghĩ cô nàng sẽ huỵch toẹt thẳng thừng vậy. Đó cũng là mấy điều phiền nhiễu tâm trí hắn suốt thời gian gần đây. Nhưng rốt cục Vô Phong chỉ cười:

-Kệ nó đi, nghĩ nhiều hại não!

-Việc chính của anh là tìm lại quá khứ, đâu phải công chúa?

Giọng điệu Tiểu Hồ lộ rõ sự hậm hực. Vô Phong cười sặc:

-Cô ghen hả? Phải chăng cô đã yêu thích một người tuyệt vời như tôi? Ôi, thật tuyệt quá đi!

Cô gái thò tay cấu sườn Vô Phong, tên tóc đỏ kêu la oai oái xin tha. Thấy mấy nhân viên phục vụ đi qua xì xào bàn tán, Tiểu Hồ mới chịu thôi. Cô gái bất giác hỏi:

-Theo đuổi một người mãi không thuộc về mình, anh không mệt sao?

-Cô không hiểu đàn ông đâu, he he!

-Toàn một lũ lóa mắt vì người đẹp, lạ gì chứ? – Tiểu Hồ hằn học.

Vô Phong cười rung vai. Tiểu Hồ nói đúng, hắn không phủ nhận. Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, hắn chỉ cười:

-Bởi vì… nếu không như vậy, đàn ông chỉ là những con quái vật thôi!

Tiểu Hồ cảm giác tên tóc đỏ cười thật lòng, không phải cười kiểu chữa ngượng. Dường như hắn không hề quan tâm những điều mình nhận được. Cô gái nhận ra bóng tóc đỏ cứ cô đơn độc bước giữa thế giới rộng lớn và không bao giờ ở yên một chỗ…

… như cơn gió vậy.

Tiểu Hồ thúc vào bụng Vô Phong. Tên tóc đỏ đau tái mặt định gào lên song chợt thấy trên tay cô gái là đôi giày thể thao mới coóng còn thơm mùi đóng hộp. Tiểu Hồ hắng giọng nói thật nhỏ:

-Bay đi đâu thì bay nhưng ít nhất phải có đôi giày tử tế…

Đôi giày cũ theo tên tóc đỏ bao năm đã sờn rách quá mức, mõm xổ tung để các ngón chân sắp sửa ra ngoài đón gió. Vô Phong nhận đôi mới rồi ướm thử chân thì thấy rất vừa vặn, chất liệu hoàn toàn phù hợp cho thói quen bay nhảy của hắn. Một món quà đầu tiên sau năm năm tồn tại. Ít nhất là vẫn còn người thực sự quan tâm gã con hoang như hắn. Vô Phong quay sang ngó Tiểu Hồ thật lâu, đến khi cô gái ngượng ngùng quay đi thì hắn nói:

-Thỉnh thoảng cô cũng đáng yêu đấy chứ?

-Thật hả? – Tiểu Hồ vồn vã.

-Không, xạo đấy! – Hắn cười sặc.

Gương mặt Tiểu Hồ đỏ lựng vừa ngượng vừa tức, nàng vồ tới nhưng tên bắng nhắng kia đã giở bài ù té quyền, vừa chạy vừa cười như điên. Cô gái chạy theo sau cố gắng đuổi bắt nhưng không được vì Vô Phong chạy nhanh quá. Bóng hai người náo loạn khắp hành lang, những cơn gió ngoài kia thổi mây che khuất những ô cửa sổ như khép lại một cuộc vui chóng vánh.

Nhưng khi đôi chân kia còn chạy, giấc mơ vẫn còn đó.

Và gió vẫn thổi.

Message reputation : 100% (1 vote)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Tiện tay post luôn cho ae hóng =))
Lại một bí ẩn mở ra nhé, về Ngục Thánh...
Già có ấn tượng là lạ về Bất Vọng...

Chương kết
Sự khởi đầu


Lục địa Đông Thổ, đặc khu Cửu Long thuộc địa phận nước Xích Quỷ.

Đặc khu được thành lập khoảng ba mươi năm trước với tổng diện tích và dân số chỉ ngang một thành phố nhỏ, sau này chính quyền mở rộng địa giới hành chính, quy mô lãnh thổ hiện giờ tương đương tiểu quốc. Thành phố Cửu Long là khu phức hợp giải trí, nghỉ dưỡng và du lịch, mỗi năm đón hàng triệu lượt du khách. Nhưng thứ làm nên thương hiệu cho đặc khu là hệ thống sòng bài, một chốn thiên đường thu hút những kẻ thừa mứa tiền của hoặc những kẻ muốn quên ngày tháng. Quang cảnh nhiệt náo suốt ngày đêm còn hơn cả Phi Thiên thành, đặc khu được người đời xưng tụng là “lệ châu phương đông” – ướt át và lợm mùi lãng mạn. Tuy mang tiếng phụ thuộc Xích Quỷ song đặc khu có hệ thống lãnh đạo, chế độ và pháp luật riêng biệt. Hơn ba mươi năm nay dân chúng Cửu Long chẳng hề quan tâm tới sự tồn tại của hoàng đế mẫu quốc nữa.

Tuy vậy, xen lẫn bức tranh hoa lệ thơm mùi tiền bạc kia vẫn xuất hiện những đền thờ phục vụ nhu cầu tín ngưỡng. Người Đông Thổ cũng tôn thờ Vạn Thế song khác những thánh đường rộng lớn ở lục địa Hoa Thổ hay Băng Thổ, khu thờ phụng cây mẹ có chút gì hẹp hơn, chật chội hơn và thâm nghiêm hơn. Như khu đền thờ nằm tại trung tâm thành phố là một ví dụ điển hình. Khu đền gồm các tòa nhà thấp dựng bằng gỗ, mái lợp ngói đỏ au đổ dốc phần thân rồi cong vút phần ngọn, bên trong gian chính đặt tượng nữ thần tiên tri, bao quanh có tượng Bát Đại Hộ Vệ. Khách thập phương ra vào nườm nượp song ai nấy lặng lẽ đăm chiêu, họ xếp hàng trước tượng nữ thần, tay cầm một thứ gọi là “thẻ hương” nghi ngút khói, miệng lầm rầm cầu nguyện. Người cầu duyên, người cầu an, kẻ khấn bái mong đánh bạc thắng được trăm thùng vàng. Trong tiềm thức của dân xứ này, vận may quyết định tất cả, mà muốn có vận may thì trước hết phải bày tỏ lòng thành trước thánh thần.

Giữa đám đông nghiêm trang bỗng có hai người chen lấn đi thẳng đến gian thờ chính. Lão già đi trước khoác tấm áo lông thú đắt tiền trên cơ thể nhom nhem, khuôn mặt hom hem chốc chốc đảo mắt qua lại. Người đi sau lại ăn mặc khá tuềnh toàng: áo khoác xám, tóc cháy nắng màu sắt gỉ, nhìn qua chẳng có gì liên hệ với người kia. Lão già sang trọng chợt hỏi nhỏ:

-Thằng vũ công hẹn mấy giờ tới?

Gã tóc màu sắt gỉ ngó đồng hồ đeo tay rồi trả lời:

-Vài phút nữa, thưa ngài.

-Tay này kỳ khôi nhỉ? – Lão già nhếch mép – Gặp ở đâu không gặp, lại hẹn ở đây!

Đôi tay lão già vân vê hai con xúc xắc đỏ au, đôi mắt đục trầm ngâm tư lự. Mới dạo nọ lão còn nghĩ cuộc đời mình đã chạm ngưỡng đỉnh cao xã hội. Nhưng sau sự xuất hiện của gã vũ công gần nửa tháng trước, lão mới nhận ra thứ đỉnh cao ấy chẳng qua chỉ là nấc thang khởi đầu trên một cầu thang khổng lồ mà thôi.

Nhác thấy bóng lão già, mấy người trông coi gian thờ vội xua đám khách đang lảm nhảm lễ bái ra ngoài. Đây là đặc quyền riêng của lão già vì từng khúc gỗ, lát gạch, thậm chí cả tượng nữ thần tiên tri là từng ấy tiền lão bỏ ra. Thực chất chúng là tiền do con bạc khát nước bỏ vào, lão thu về rồi mở lòng từ thiện xây dựng đền thờ cho con bạc có chỗ cầu vận may. Một cái vòng luẩn quẩn như làn khói nghi ngút từ thẻ hương khói đang luẩn quẩn khắp không gian.

Lão già lấy thắp một thẻ hương, sau hành lễ cầu nguyện để giết thời gian. Đúng lúc ấy tên vũ công đẩy cửa bước vào với giọng nói nhừa nhựa qua chiếc mặt nạ diêm dúa:

-Chào ngài Đông Hoàng! Ồ, người đang làm công việc tin tưởng thánh thần sao?

Đông Hoàng không đáp, đôi mắt vẫn nhắm hờ tập trung khấn bái. Tiếu cũng lon ton chạy tới đốt thẻ hương rồi chắp tay ngoe nguẩy, đầu hương cháy vẽ những đường ngoằn nghèo kỳ dị. Gã cười:

-Ông biết không, tôi nhận ra một điều là dân xứ này và Xích Quỷ đều giống nhau một điểm.

-Điểm gì?

-He he, đó là mỗi cá nhân đều tin rằng thánh thần che chở bản thân họ nhưng không bao giờ tin thánh thần sẽ che chở cho người khác.

-Vậy à? – Đông Hoàng cười khẩy.

Gã vũ công bước vòng quanh, đôi chân vẽ những điệu múa lả lướt, tay cầm thẻ hương vẫy vẫy:

-Và từ đó tôi cũng hiểu rằng con cháu Kinh Dương Vương chẳng tài giỏi ở điểm gì. Tất cả là một mớ hổ lốn! Ồ, không, he he, nói vậy hơi quá lời, vẫn có một điểm rất giỏi!

-Là gì?

Gã vũ công vụt đến, chiếc mặt nạ ghé sát gương mặt cằn cỗi của Đông Hoàng, giọng nhừa nhựa nhún nhảy câu chữ như trêu đùa:

-Giết nhau! Cái tôi nhìn thấy là các ông ăn thịt nhau một cách thuần thục và tinh tế. Đây không phải là mảnh đất hòa bình như các ông quảng cáo, đây là nơi thú dữ cư ngụ! Phải chăng con cháu Kinh Dương Vương đang phải chịu di chứng từ Oán Hồn Dạ Hỏa?

Gã tóc màu sắt gỉ vén áo khoác rút kiếm nhưng Đông Hoàng xua tay tỏ ý không cần thiết phải động thủ. Lão già thắp nén hương rồi hỏi:

-Ta đồng ý với anh bạn. Nhưng hỏi khí không phải chứ Kinh Dương Vương là thằng nào thế? Hắn có tiền không?

Tiếu cười ré lên, gã lắc đầu:

-Không quan trọng, không quan trọng tí nào, hề hề! Rồi, vào chủ đề chính, hôm nay ta nhờ ông trông coi giùm một thứ, rất quan trọng, hừm, rất quan trọng!

Nói rồi gã lẩn vào bóng tối đoạn dắt tay một bé gái chừng mười, mười hai tuổi mặc áo phớt hồng. Chiếc mũ hơi quá khổ che kín đầu con bé, chỉ để hở khuôn mặt đang e sợ. Đông Hoàng cúi xuống ngó đứa nhỏ, nhìn đi nhìn lại cũng thấy mặt mũi nó khá đáng yêu. Không phải chứ? – Lão già nheo mắt. Đông Hoàng cũng rất ưa mấy đứa con gái tuổi chanh cốm nhưng con bé này quá nhỏ, lão chưa bệnh hoạn tới mức nảy sinh ý định đen tối với trẻ dưới tuổi vị thành niên. Tên vũ công thò tay bẹo má con bé đoạn nói:

-Đừng nghĩ lung tung nhé, ông già! Con bé rất nguy hiểm đấy, he he!

-Nguy hiểm? Nó chỉ là đứa trẻ!

-Để tôi cho ông thấy.

Tiếu cười khanh khách, gã ngồi xổm trước mặt con bé, bàn tay lượn tới lượn lui như đang trình diễn trò ảo thuật. Gã úp tay che đi chiếc mặt nạ và cười:

-Bé ơi, bé à, đoán xem ta là ai nào? Òa!

Gã mở tay, chiếc mặt nạ đột ngột tiến lại gần. Những hoa văn diêm dúa khiến con bé sợ hãi thét lên một tiếng, không gian lập tức biến đổi đoạn nở bung như cơn sóng vọt ra ngoài điện thờ, lan tỏa khắp thành phố Cửu Long. Chừng vài giây sau, hệ thống điện tắt ngóm, toàn bộ thành phố chìm trong bóng đêm. Dù không thấy cảnh tượng bên ngoài nhưng Đông Hoàng biết rõ dân tình đang huyên náo vì mất điện, các sòng bài tán loạn như đàn ong vỡ tổ. Đông Hoàng kiểm tra bộ đàm thì thấy mất sóng. Gian thờ chính chỉ còn ánh nến leo lét mờ ảo, gã vũ công lên tiếng:

-Biết nó là gì chứ?

-Sóng điện từ? – Đông Hoàng hỏi lại.

-Phải, he he! – Tiếu búng tay – Cô bé của chúng ta có khả năng phát sóng điện từ, một loại vũ khí khiến hàng trăm quốc gia thèm muốn. Chỉ một lần phát động sóng điện từ thôi, mọi hệ thống phòng thủ đi đời hết. Hơn nữa, thứ vũ khí này không thể bị phát hiện! He he!

-Tại sao nó có khả năng đấy?

-Vì nó là một Ngục Thánh. Tôi kể cho ông nghe rồi thì phải?

Đông Hoàng gật gù hiểu chuyện vì Tiếu đã đề cập về Ngục Thánh trong cuộc gặp gỡ cách đây nửa tháng. Tên vũ công tiếp lời:

-Tôi vẫn chưa hiểu cách con bé tạo ra sóng điện từ. Nhưng ông đừng dại tìm hiểu, chết đó, he he! Hãy trông chừng con bé giùm tôi, chỉ vậy thôi! Còn nữa, mong ông chuyển tiền sớm cho, Liệt Giả sốt ruột lắm rồi!

Dứt lời, tên vũ công quay sang đứa bé, cái giọng nhừa nhựa cưng nựng nhưng ẩn chứa sự đe dọa:

-Ngoan nhé, bé con! Không ngoan thì không được gặp anh trai nữa đâu, thế nhé!

Gã xoa đầu con bé rồi chuồn đi như bóng ma. Nhưng vài giây sau cái đầu gã đột ngột thò qua cánh cửa khiến Đông Hoàng giật mình:

-À, cái thằng Kinh Dương Vương mà ông hỏi là tổ tiên người Lạc Việt đó, về đọc sách vở đi, ông già, hé hé!

Tiếu đem nụ cười quái đản biến mất trong đêm tối. Đông Hoàng nhìn con bé, trong lòng nảy sinh cảm giác khó hiểu. Mặc dù đã nghe tên vũ công diễn giải nhưng bản thân lão chưa hiểu rõ lắm kế hoạch của gã. Và điều đó càng khiến lão tin rằng nếu đi đến tận cùng trên cầu thang khổng lồ kia, lão sẽ tìm được câu trả lời.

-Bé tên gì? – Đồng Hoàng cúi đầu hỏi.

Con bé lầm lỳ không chịu trả lời. Lão già thận trọng cởi chiếc mũ quá khổ, một mái xõa ra buông lấy bờ vai đứa bé. Gã tóc rối thoáng động đôi mắt khi thấy màu tóc của nó.

Màu đỏ.

Đông Hoàng dắt con bé ra khỏi gian thờ. Đứa bé tóc đỏ ngoái đầu nhìn gã tóc màu sắt gỉ, ánh mắt lầm lỳ kia lắng đọng những tia van lơn cầu xin. Cái gọi là Ngục Thánh vẫn không hơn một bé gái hay khóc và cần người chăm sóc. Song gã quay đi lẩn tránh con bé, gã không muốn lo thêm chuyện bao đồng nữa.

-À, Bất Vọng này, anh còn nhớ Phi Thiên quốc không?

Gã hầu cận của Đông Hoàng châm lửa hút thuốc. Khói thuốc luẩn quẩn. Cuộc đời luẩn quẩn. Những hình ảnh chiến trường xưa ngỡ tưởng bị vùi lấp từ lâu bất chợt hiện về ám ảnh gã.

-Không nhớ gì cả. – Bất Vọng trả lời.



To be continued...

Message reputation : 100% (1 vote)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Cái này....chỉ là thích đưa lời tâm sự của tác giả thôi...không có ý gì cả...
Phần 2 sẽ up vào ngày mai...
Bác nào có ý kiến gì cho tác giả hay cảm tình gì với bộ này thì com nhanh tay Very Happy

==================


" Vậy là một phần của Ngục Thánh đã kết thúc. Tên truyện vốn dĩ là Ngục Thánh, nhưng vì 1 số lý do nên mình không muốn viết hẳn nó, trước hết cáo lỗi của độc giả. Vì vài lý do cá nhân, nên Ngục Thánh sẽ dừng ở đây, xin cáo lỗi các độc giả cũ.

Vài lời tâm sự:

Thực ra thì mình cũng không thực sự thích việc đặt tên các nhân vật bằng tiếng việt (thậm chí là có mang hơi hướm tàu). Một người bạn đọc bảo truyện sẽ hay nếu không dùng mấy cái tên có mùi tàu khựa, tuy nhiên mình không quá quan trọng việc tên tuổi lắm, quan trọng vẫn là truyện thế nào, phải không? Thôi thì độc giả là người Việt, cố gắng sử dụng ngôn ngữ Việt cho dễ nhớ vậy, ke ke.

Tính ra cũng là khoảng 2 tháng kể từ khi Ngục Thánh xuất hiện tại đây. Nó đã từng xuất hiện ở TGNB nhưng k ổn lắm. Và lần xuất hiện trở lại này xem chừng tốt hơn lần cũ, vậy là ổn.Nói chung quá trình sáng tác cũng có quá nhiều khó khăn, tuy nhiên mình không tiện kể vì đó là việc của tác giả, còn độc giả vốn dĩ chẳng quan tâm chuyện đó, họ chỉ quan tâm truyện ra sao thôi. Vì vậy xin phép được bày tỏ vào dịp khác (hy vọng là sớm, rất sớm thôi).

Biết nói gì nữa nhỉ? Thực sự là cũng gửi gắm rất nhiều thứ ở Ngục Thánh, tuy nhiên một tác giả không thể nói rằng "truyện tôi ý nọ", "truyện tôi giá trị thế kia", mình nghĩ việc chứng tỏ giá trị của truyện do mình viết ra là chuyện... ngu xuẩn (ý kiến cá nhân). Vì vậy cũng xin phép không kể. ke ke, bác nào định phi gạch thì em chạy Nhưng mà mình đã gửi gắm gần như mọi thứ vào đó. (nghe hơi xạo ke vì truyện đã hết đâu ) Nhưng mỗi chương mỗi chữ đều là cố gắng hết mức có thể. Và hy vọng mọi người đọc xong có thể hài lòng chi đó. Thấy người ta nói văn học là cái gì đó dạy người, thôi thì chẳng dạy ai được, chỉ mong mọi người đọc xong sẽ tìm thấy được cái gì đó hay ho dzợ.

Xin cảm ơn những người Axetylen, Medassin, Kagi, Lion Roar (aka gà đi tông) bên gamevn; Garfield, Zuno Yui, thanaret (bên vnsharing); ksminhthang, Friday13th bên TTV. Chắc là có sai sót trong tên tuổi, nhưng mình nhớ mặt từng ông, k phải lo.Và cảm ơn 3 người khác nữa đã đi theo bộ truyện này cách đây 2 năm trước và chờ đợi đến tân bây h.

Ngày nào đó sẽ gặp lại.

Vì tóc đỏ còn chạy, giấc mơ vẫn còn.

Bye. "

Message reputation : 100% (1 vote)
lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
Ai quan tâm phần kế thì vào đây
http://www.vnsweetdream.com/t6731-topic#26282



Được sửa bởi lão già ngày Fri Jan 25, 2013 11:01 pm; sửa lần 1.

Message reputation : 100% (1 vote)
Aoi Kusa

avatar


thành viên sắp lớn
bất ngờ vẫn chưa kết thúc fic sao mình đọc đến chap 7 thấy dài quá nên bỏ cuộc rùi lo lắng

The author of this message was banned from the forum - See the message

lão già

avatar


Thành viên già làng bậc 4

..:


.:
CT.25
@Kusa: nhưng vấn đề là những chương giữa mới hay =))
gắng đọc thử đi =))

Sponsored content




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 4 trong tổng số 4 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • TopForumotion.com | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com