Note:   Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Sweet Dream !

You are not connected. Please login or register

hime_chan 1 [Fiction] [CCS] Anh muốn gì? on Sun Jun 17, 2012 4:10 pm

hime_chan

avatar


Swearword
Title: ANH MUỐN GÌ?

Diclaimer: Các nhân vật thuộc Clamp.

Author: Hime-chan (tức là me đây)

Category: Romance, Tragedy, Historical

Pairing: Sakura, Syaoran.

Rating: Những người có thể đọc ^^

Status: Đang tiến hành

Note: Lần đầu viết fic, mn đọc nếu thấy có thiếu sót hay những chỗ chưa hay xin góp ý thẳng thắn cho mình rút kinh nghiệm. Thanks.

Summary: Anh thật sự yêu em, hay tất cả chỉ là giả dối? Chẳng lẽ anh đến với em, cũng chỉ vì một mục đích, một âm mưu như bao kẻ khác thôi sao? Rốt cuộc thì...thật sự thì...Anh muốn gì?


Chap 1: Công chúa Kinomoto.
Có một truyền thuyết kể rằng

Clow khi lâm thời đã tạo ra một sức mạnh cực kì quí giá cho kẻ có đủ năng lực thừa kế

Sức mạnh đó cho kẻ sỡ hữu nó một quyền lực vô biên

Thống trị cả vũ trụ

Tuy đến nay vẫn chưa ai tìm ra hay sỡ hữu "nó" nhưng...

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng

Chỉ có một ứng cử viên sáng giá nhất
Đó chính là...


Buổi sáng tại cung điện Kinomoto
Phòng công chúa.



-Sakura!...Công chúa Sakura! - Tomoyo ra sức lôi kéo một con người bướng bỉnh đang cuộn tròn trong chăn ra khỏi giấc ngủ trước khi mặt trời đi qua đỉnh đầu.


-Ôi không Tomoyo...Cho tớ ngủ tí nữa mà.~ - Cái chăn dường như chỉ hở ra 1 li cho giọng nói bên trong thoát ra.


-Không được! "Người ta" sắp đến kinh thành rồi.- Tomoyo đã quá mệt mỏi với cái "màn kịch diễn lại" của Sakura.


- Á! Hả?! "Hắn" sắp tới sao? - Vừa nghe tới đó là cô gần như tỉnh cả ngủ. Sakura hất cái chăn qua một bên. Cô lúc này trông thật chả khác gì lọ lem, mái tóc ngắn màu nâu trà rối bời do vùi đầu trong chăn, hai mí mắt nặng trĩu làm che mất màu mắt xanh tuyệt đẹp của cô, bộ áo ngủ đang mặc trông cũng xộc xệch hết chỗ nói.


Tomoyo ngắm kĩ từ đầu tới chân Sakura và nhíu mày.


-Người thật là...Thôi mau, chúng ta phải nhanh lên.


* * *

Sau một hồi "chạy lăng xăng" khắp phòng. Cuối cùng Tomoyo cũng đã hài lòng với diện mạo hiện tại của công chúa yêu quí: mái tóc được chải chuốt rất kĩ lưỡng và có cài một đóa hoa anh đào, khuôn mặt Sakura đã trắng sẵn rồi nên Tomoyo chỉ phớt một ít phấn hồng, kẻ mắt nhạt và sơn môi màu hồng đào. Cô mặc một bộ váy công chúa dài màu hồng phấn với hoa văn hoa anh đào rất duyên dáng.


Bốp bốp - Tomoyo đang phấn khích vỗ tay khen cho tác phẩm của mình.


-Trông người đẹp như một công chúa vậy.


-Thì tớ vốn là một công chúa mà. - Sakura cũng kiêu hãnh xoay một vòng trước gương. Cô tự phục mình vì đã chọn một người bạn quá hoàn hảo.- À mà Tomoyo, những lúc chỉ có 2 chúng ta cậu không cần phải đa lễ, mất thân thiện lắm.


-Vâ...a....ừ, tớ biết rồi....Vậy, yup! Cậu đeo dây chuyền chứ?


-Ôi thôi, tớ không muốn bị mọi người...và nhất là hắn chê là đồ lòe loẹt diêm dúa đâu.- Sakura lắc đầu nguầy nguậy.


-Ừ, vậy cũng được. Chúng ta mau đi thôi, tớ không muốn đứng hầu cạnh cậu mà cứ nghe 2 cái bụng kêu đói miết đâu.


-Ờ, ờ, chúng ta đi.


Sakura và Tomoyo ra khỏi phòng, dĩ nhiên là Sakura đi trước và Tomoyo phải theo sau. Khi công chúa bước ra, tất cả đều cúi người kính cẩn chào và cô đáp lại họ bằng một cái gật đầu nhẹ và nụ cười đặc trưng mang "thương hiệu" Sakura. Cung điện hôm nay có vẻ lộng lẫy hơn ngày thường, sàn nhà đá hoa cương bình thường đã rất sạch rồi nay còn bóng bẫy hơn, trên tường có gắn rất nhiều hoa và ở mỗi lối rẽ, cửa phòng đều có treo gia huy Kinomoto, trần nhà được quét bụi cẩn thận và cũng đẹp không kém. "Hình như họ có vẻ thêm một vài chi tiết...Ồ không, rất nhiều chi tiết. Khi nào nhỉ?...À mà mình quan tâm làm gì chứ". Cũng đúng thôi vì sắp có một vị khách quí từ nước Li sang đây. "Quí phái nỗi gì chứ!" - Sakura thầm nghĩ và thấy lòng nặng trịch khi cô sắp sửa gặp mặt cái tên mà cô cho là đáng ghét hết sức đó (mặc dù là chưa gặp lần nào)


Hôm nay là một ngày rất đẹp. Nắng chan hòa chứ không gay gắt như bình thường. Trời trong xanh không một gợn mây. Trong cung điện, bướm và chim chóc ở đâu đến reo vui cả khu vườn thượng uyển. Nhưng...có một vài con người thật sự, thật sự không thể vui được.


-Tại sao mọi người đều vui vẻ trong cái ngày này chứ! - Sakura bắt đầu than vãn với Tomoyo.


-Thôi nào, tối hôm qua người đã nhất trí với tôi rồi mà. Cố xong buổi gặp mặt này rồi chúng ta bàn tiếp, người làm tôi cũng muốn nản theo.- Tomoyo đã nghe câu này chục lần tính cả tối hôm qua.


-Nhưng...Chắc phó mặc vậy. - Giọng Sakura ỉu xìu.



* * *

-Tại sao mọi người đều vui vẻ trong cái ngày này chứ!


Trong một chiếc xe ngựa đi đầu một đoàn xe, người đang tiến đến kinh thành Tomoeda, nước Kinomoto, một người cũng đang ra sức than thở với hầu cận của mình. Chàng trai này có một mái tóc nâu đậm, đôi mắt màu hổ phách cuốn hút rất mạnh mẽ đang chứa đựng vô vàng cảm xúc lẫn lộn, ấm ức cũng có, tủi thân cũng có, lo lắng cũng có, nhưng nhiều nhất vẫn là sự tức giận. Tưởng chừng như anh có thể hét lên bất cứ lúc nào. Đó là một hoàng tử, đang khoác trên mình bộ quần áo quí phái và lịch lãm hết mức có thể do chính tay mẫu hậu anh chọn lựa. Người con trai đó là Li Syaoran.


-Quí phái nỗi gì chứ! Lịch lãm cái gì chứ! Nhìn ta chẳng khác gì một tên ngốc lòe loẹt. - Syaoran đấm thùm thụp vào cái ghế nệm đang ngồi.


-Coi kìa hoàng tử, ngài mà cứ như thế thì nữ hoàng sẽ khiển trách đấy. Tôi thấy bộ đó cũng được mà.~ - Người hầu cận vui vẻ.


-Được cái gì chứ. Chắc chắn rồi ta sẽ bị "cô ta" giễu cợt cho mà xem.


-Ahahaha. Chẳng phải lúc ở "nhà" ngài luôn tự tin rằng sẽ chẳng có đứa con gái nào cưỡng lại ngài được sao. - Anh ta cho Syaoran một tràng cười.


-T..Tôi...Cậu im đi Fye!!! Hừ - Câu đó làm Syaoran "quê độ" hết chỗ nói. Mặt anh đang đỏ sôi lên.


-Ối. Xin ngài đừng trách tội. - Fye xoa xoa tay. *Sợ quá cơ* - Lẩm bẩm.


-Huh?! - Syaoran nhướn mày.


-Không có gì. - Fye ngoác miệng cười.


Đoàn xe vẫn chạy mặc cho vị hoàng tử tức tối đang phản đối ầm ĩ.



* * *

Kinh thành Tomoeda


-Bẩm, đã đến nơi ạ. - Người lính nói qua tấm kính cửa xe.


-Ừ. Ta biết rồi. Bảo tất cả chuẩn bị đi.


-Vâng.


-Fye, chúng ta sẽ vào đó thật sao. - Giọng Syaoran nghe như anh đang phải làm một điều kinh khủng nhất.


-Tại sao ngài lại nghĩ đây là giỡn chơi chứ hả? Mau chuẩn bị tinh thần gặp vị hôn thê tương lai đi. - Fye nhíu mày.


-Mà Fye này, cậu nghĩ cô ta là một người như thế nào? Theo ta thì chắc cũng chả xinh đẹp gì mấy, kiêu căng, khinh người, có khi còn ác độc. - Syaoran làm điệu bộ suy nghĩ và không ngớt những ý nghĩ "xấu xa" về vị hôn thê của mình.


-Đừng có lúc nào cũng nói xấu người khác một cách vô tội vạ như vậy. Tôi nghĩ ngược lại hoàn toàn với ngài.


-Cậu thì lúc nào cũng bênh cho bọn con gái. - Syaoran bĩu môi.


-Thôi quên đi. Chà..có vẻ như người dân ở đây rất "hiếu khách". - Fye cười khi nhìn qua cửa sổ.


Kinh thành cũng được trang trí như trong cung điện, khắp nơi đều có gia huy Kinomoto, các hộ dân cũng nhận lệnh dọn dẹp thật sạch sẽ, khang trang. Tomoeda hôm nay đẹp tuyệt. Bên ngoài đoàn xe đang hùng dũng tiến vào kinh thành, người dân bu đông kín cả 2 bên. Họ chẳng hứng thú gì với người nước Li hết nhưng cốt chỉ là muốn nhìn - cho - được mặt của kẻ sắp sửa "cướp đi" công chúa yêu quí của họ.


Cung điện Kinomoto


-Tomoyo, bọn họ lâu quá. Tớ dùng xong cả món tráng miệng 40' trước luôn rồi đấy. - Sakura thì thầm với Tomoyo.


-Tớ cũng không biết. - Tomoyo thì thầm lại.


-Đấy, lúc nãy cậu...


-Thưa, Hoàng tử Li đã đến nơi rồi ạ. - Sakura chưa kịp dứt câu thì một người lính chạy vào báo tin.


-Tốt quá. Mau chuẩn bị đón khách quí. - Đức vua hồ hởi ra lệnh.


-Sakura, làm tốt nhé! - Hoàng hậu Nadeshiko dịu dàng nói nhỏ với cô.


-Vâng. - Sakura mỉm cười gượng gạo. Cô không muốn làm cha mẹ thất vọng. "Thôi được, cố gắng lên, Sakura!"

______________


Hoàng tử Li bước vào cung điện, theo sau là một đoàn cận vệ, người hầu rất hoành tráng. Cảnh này làm Sakura ngứa mắt, nhất là...bộ trang phục của tên hoàng tử kia đang mặc. Mặc dù đang rầu rĩ nhưng bỗng chốc mặc cô tươi hẳn lên vì...nín cười. Hoàng hậu và Tomoyo ngạc nhiên khi thấy Sakura tự dưng vui vẻ như vậy.


-Kính chào Đức vua và Hoàng hậu Kinomoto. Chúc ngài và Hoàng hậu luôn an khang. - Syaoran tiến đến trước và hành lễ.


Hoàng hậu Nadeshiko mỉm cười.


-Xin chào Hoàng tử Li. Thật khách sáo quá. Ta có hân hạnh được biết quí danh của ngài ?


-Tất nhiên rồi thưa ngài. Tên đầy đủ của tôi là Li Syaoran.


Sakura nãy giờ đang bận quan sát Syaoran nên cũng không để ý lắm đến nghi thức. Cho đến khi Syaoran tiến lại chỗ cô:


- Và hân hạnh cho tôi, thưa công chúa. - Anh mỉm cười.


-Vâng, đó là vinh dự của tôi. - Sakura mỉm cười vui vẻ và nhún nhẹ người theo nghi lễ cô thường được học.


Đó là một nụ cười rất đẹp khiến cho Syaoran thoáng bối rối. Anh nghĩ mình hoàn toàn sai khi nghĩ những điều về cô gái này lúc ở trên xe và...một ý nghĩ vô cùng điên rồ (theo nhận xét của Syaoran) rằng:.. Cô ấy thật dễ thương. "Hả?! Cái gì? Mi bị gì thế Syaoran? Chỉ là một cô gái thôi...Chết tiệt!!!" Hàng loạt ý nghĩ tuôn ra, anh đang bận đấu tranh tư tưởng mà không hề biết mọi người đang nhìn anh giống như sinh vật lạ bởi khuôn mặt anh đang thay đổi 5 lần trong 1 giây.


-Nào nào, đã tới bữa trưa rồi. Chúng ta cũng nên cho khách quí ngồi vào bàn tiệc rồi chứ. - Đức vua một lần cứu nguy cho Syaoran.



* * *

Khi bữa tiệc kết thúc thì cũng là lúc "nhiệm vụ" của Sakura hoàn thành. Cô đang cùng Tomoyo đi dạo ngoài vườn thượng uyển. Sakura đang cười lấy cười để vì trong bữa tiệc cô đã phải nín nhịn quá nhiều.


-Phải nói là rất xuất sắc! - Sakura đang tự tâm phục khẩu phục mình vì lúc nãy đã làm cho tên hoàng tử kia chết chân tại trận.


-Hì hì, chúc mừng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ và không làm ai phải thất vọng hết. - Tomoyo vỗ tay hoan nghênh.


-Cậu có thấy mặt của hắn ta lúc đó không? Nếu như không có triều thần và cha mẹ ở đó chắc tớ phá lên mà cười mất. Đến giờ vẫn thấy mắc cười này. Ha ha - Sakura vừa nói vừa quệt nước mắt vì cười quá nhiều.


-Ừ, hihi. - Tomoyo cũng nhớ lại cảnh đó và hai cô gái bắt đầu một tràng cười to đến nỗi các cung nữ gần đó cũng phải nghoảnh lại nhìn.


Nhưng trong khi Sakura và Tomoyo đang hết sức vui vẻ thì có một "ai đó" phải ngồi hứng chịu cơn thịnh nộ của chủ nhân...


-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!! THIỆT LÀ TỨC CHẾT! MỘT SỰ SỈ NHỤC GHÊ GỚM!!!! - Syaoran hét toáng lên trong phòng.


-Hoàng tử...Ngài nói nhỏ thôi. Để người trong cung nghe thấy là không hay đâu... - Fye vừa nói vừa phải bịt chặt tai trước cường độ âm thanh đó.


-NGHE THÌ ĐÃ SAO CHỨ. ĐẰNG NÀO THÌ BỌN HỌ CŨNG SẴN CƯỜI NHẠO TA TRONG BỮA TIỆC BAN NÃY RỒI. - Syaoran vẫn giữ nguyên trạng thái.


-Nhưng phải có lí gì đó thì ngài mới phạm lỗi như vậy chứ. Hay là... Hí hí - Fye cười tinh quái trước câu nói của mình.


-Hay là cái gì??? - Syaoran hạ thật thấp giọng đến mức đáng sợ nhất.


-Ôi không có gì thưa hoàng tử kính mến của tôi. Ngài cũng nên sửa soạn lại để đi gặp công chúa chứ hả?


-Hừ! Ngươi nhắc ta mới nhớ...Mà tại sao ta phải đi gặp cô ta. - Syaoran bực dọc.


-Ô. Đó là mục đích hàng đầu của chúng ta khi đến đây mà.


-...


-Ngài vẫn nhớ nhiệm vụ của mình chứ hả? - Fye nhấn mạnh.


-Tất nhiên là ta nhớ. Chúng ta sẽ sớm về thôi. Chưa có nhiệm vụ nào mà ta chưa hoàn thành cả. - Syaoran nhếch mép.


-Ngài tự tin thế là tốt. Vậy thì hãy sớm hoàn thành đi trước khi "nó" thức tĩnh.


-Ta biết rồi. - Syaoran hầm hừ.


* * * END CHAP 1 * * *



Không bik có đúng box chưa nhỉ *toát mồ hôi*

Message reputation : 100% (1 vote)
vampire_knight

avatar


thành viên sắp lớn
fye fye yeah viết tiếp đi hime mong nhất fye thui love

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • TopFree forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com